Người Việt Atlanta

www.nguoivietatlanta.com

  • Full Screen
  • Wide Screen
  • Narrow Screen
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size

Mình Ơi, Mình À

Email

Mình Ơi, Mình À

Nguyễn Thượng Chánh

image001

 Cặp khỉ già trong Jardin botanique de Montreal (Photo NTC 2O13)

“Bây giờ như cặp khỉ già
Nhưng mà vẫn cứ “mình à, mình ơi!”

(Tú Lắc)

Vợ chồng có thể nào hoàn toàn hiểu nhau được hết không?
Câu trả lời là có, nhưng có lẽ ở lúc ban đầu, lúc còn mới mà thôi. Về lâu về dài thì có thể hơi khó khăn hơn vì cuộc tình cũng đã nguội lạnh đi phần nào theo năm tháng cũng như những chiều chuộng mơn trớn, những săn đón ân cần đã không còn như xưa nữa.
Đây chỉ nói chung chung chớ người gõ cũng không dám quơ đũa cả nắm đâu!
Cũng có những cặp cũng còn rất mặn nồng tình nghĩa, tuy thỉnh thoảng có hơi khắc khẩu đôi chút cho vui cửa vui nhà vậy thôi và sau đó lại làm lành trở lại.

* * *

Vợ chồng có thể hiểu nhau được không?

Nhà phân tâm học Jacques Lacan đã trả lời một cách mĩa mai cho những cặp vợ chồng mà sự bất-hòa xảy ra kinh niên như sau: “Họ chỉ có thể nghe và hiểu nhau hơn khi họ la hét với nhau mà thôi”.
(Jacques Marie Émile Lacan April 13, 1901 – September 9, 1981)

Vậy làm sao có được sự đồng cảm?

Helène Fresnel đã phân tích vấn nạn trên qua bài «Vợ chồng có thể đồng cảm với nhau không» (Hommes et femmes peuvent il s’entendre? đăng trong tạp chí Psychologies no 297 juin 2010.

-/ Không thể nào hiểu nhau được nữa
Theo nhà phân tâm học nổi tiếng S. Freud, thì không thể nào có được một người chồng hoàn toàn 100% là đàn ông, cũng như không thể nào có một người vợ hoàn toàn 100% là đàn bà được. Về mặt tâm lý học, con người (đàn ông cũng như đàn bà) đều lưỡng tính tâm lý (bisexualité psychique).
(Lưỡng giới hay song tính luyến ái (tiếng Anh: bisexual) là mối quan hệ hoặc hấp dẫn tình dục của một người với cả hai giới tính nam và nữ -Wikipedia)
Trong mỗi người của họ, chồng cũng như vợ, đều có hình bóng của một người khác phái tính.
Cái hình bóng trong vô thức (inconscience) của chồng là một người thuộc phái nữ, còn trong vô thức của người vợ có ẩn hiện cái bóng của một người thuộc phái nam. Nhà phân tâm học Gérard Pommier cho rằng đây là một vũ điệu (danse) và một “sự từ hóa hay sức hút nam châm” (aimantation).

-/ Bà quá bí mật, ông phải câm nín
Trong một cặp vợ chồng không phải chỉ có hai người mà thôi, nhưng thật ra phải có tới bốn người lận!
Hai người thật ở phía trước sân khấu và hai cái bóng của họ (trong vô thức) ở phía sau hậu trường.
Hai vợ chồng đều mong muốn có thể chôn mất đi hai cái bóng nói trên để họ có thể tự khẳng định phái tính của họ.
Marie Laure Colonna, một nhà phân tâm học thuộc trường phái Jung (pschyanaliste jungienne) nói rằng: “Với tư cách là một người đàn bà, tôi yêu người đàn ông nào gần gũi với phần đàn ông trong vô thức của tôi, đó có thể là cha hay cũng có thể là phần nam tính của mẹ mình.
Ngược lại ở người đàn ông, thì họ yêu người đàn bà nào gần gũi nhất với hình bóng người phụ nữ trong vô thức của họ, và đó có thể là mẹ, là chị, hay cũng có thề là phần nữ tính của cha mình…”
Trong mỗi người đàn ông lúc nào cũng có mẫu người đàn bà ẩn núp trong vô thức (inconscience) và điều nầy ảnh hưởng không ít vào việc tạo ra nhân cách của chính họ.
Đối với người đàn bà thì họ cũng có cùng một mô hình tạo lập nhân cách như ở người đàn ông.
Hiện tượng lưỡng tính tâm lý bisexualité psychique đã giải thích phần nào sư thu hút với người kia cũng như lòng ước muốn “nghe nhau”, nhưng than ôi, đó cũng chưa đủ để chúng ta, vợ và chồng, có thể phải hiểu nhau và đồng cảm với nhau được.
Người kia luôn luôn thoát ra khỏi ta và cuộc sống của hai người đôi khi đượm vẻ trật nhịp sâu xa.

-/ Tại sao người chồng không bao giờ thố lộ ra những nỗi niềm chất chứa trong lòng?
Theo nhà phân tâm học Marie Laure Colonna cho biết: «Chúng ta tiến hóa trong một xã hội phụ hệ (société patriarchale), trong đó sức mạnh và sự cường tráng (virilité) không cho phép người chồng biểu lộ ra ngoài những cảm xúc, nhũng tình cảm yếu hèn của anh ta.
(Marie Laure Colonna: DEA de philosophie, Paris IV, Sorbonne – 1983. Psychanalyste didacticienne à la SFPA – Société Française de Psychologie Analytique – 2002).
Nét văn hóa trong xã hội loài người đã thôi thúc ông phải cắt đứt hết mọi tình cảm cá nhân.
Ông phải câm nín, tịnh khẩu, vì không còn biết phải nói ra bằng ngôn từ nào nữa.
Ông phải đè nén những cảm xúc cá nhân của mình và chôn sâu vào trong hố của vô thức. Mỗi khi những tình cảm nầy trỗi dậy, ông không còn biết cách nào để thốt ra bằng lời được.
Nói chung, ông chỉ còn có cách là rút vào cố thủ trong sự câm lặng, và nếu có một vấn đề nào đó xuất hiện ra thì ông ta không có khả năng nói ra thành tiếng được.
Thế giới nội tâm làm cho ông lo ngại, cảm thấy mình bị đe dọa và tâm thần bất ổn.

-/ Bà nói nhiều, ông nín khe
Theo nhà phân tâm học Yves Despelsenaire thì sự câm nín của người chồng lúc người vợ chờ mình nói, có nguyên nhân là vì ông ta bị nghẹn lời á khẩu.
“Trước mặt người đàn bà, người đàn ông cảm thấy như họ đang đứng trước mặt một nỗi bí ẩn của sự ham muốn (désir) và lạc thú (jouissance).
Trong người chồng, người vợ đã có chỗ đứng thật rõ rệt rồi, nhưng người vợ thì không phải như vậy.
Vợ chờ chồng nói, chờ chồng trả lời nhưng làm sao anh ta nói gì được trước một người đàn bà quá mưu lược (intrigante). Bà ta đã làm ông nghẹn lời.
Trước mặt một người đàn bà quá lấn át, người đàn ông nói chung, thường có khuynh hướng trốn chạy. Họ đè nén tình cảm vào bên trong và làm như thế họ có cảm giác tăng cường được nội lực của mình qua sự câm nín.
Theo Marie Laure Colonna, 80% trao đổi giữa vợ chồng không thông qua bằng lời nói (non verbale) nhưng nhờ vào các nhận thức (perception) mà chúng ta có thể hiểu nhau được.
Khi người chồng thương yêu vợ mình, anh ta không cần phải nói ra nhưng sẽ chứng tỏ bằng hành động thí dụ như anh ta lăn xả vào bếp, xào nấu, rửa chén, múa lân, chia sẻ sinh hoạt với vợ mà không cần phải nói đến hoặc kể công (?), ngoại trừ mấy năm đầu lúc mới gặp nhau, anh ta hơi màu mè nên thích khoác bộ áo hiệp sĩ hào hùng…
Theo các nhà tâm lý học, sự sai lầm của các bà vợ là tại sao theo đuổi chồng mình bằng ngôn từ để rồi anh ta vọt mất…Nhưng nếu vậy thì nghĩ cho cùng, khỏe cho cả ông lẫn bà, tránh cái cảnh chiến tranh lạnh hoặc cái cảnh…đồng sàng dị mộng và không còn trói buộc nhau nữa!
Và, tự do ôi, ta lại chào mi một lần nữa trong cuối đời!

Đàn ông khác đàn bà

image0022

Bà nói nhiều, ông câm nín. Đúng lắm, nhưng không phải lúc nào cũng như vậy đâu.
Rất nhiều giả thuyết khoa học cho rằng đó có thể là do nguyên nhân thuần túy sinh học mà ra.
Các nhà khảo cứu của University of Sheffield ở Anh Quốc cho biết, giọng nói của quý bà và quý cô được cấu tạo bởi những làng sóng âm thanh rất phức tạp. Não bộ của quý ông đòi hỏi phải có nhiều cố gắng mới hiểu được. Về lâu về dài não bị mỏi mệt vì vậy các ông không còn nghe thấy được gì hết.
Theo Allan & Barbara Pease, tác giả của quyển sách bestseller «Why men don’t listen & women can’t read maps», thì ngày xa xưa, cách nay lối mười ngàn năm, đàn ông phải đi săn trong rừng nên có thói quen phải giữ sự im lặng, ít nói để săn. Đàn bà ở nhà lo trông nom nhà cửa, lo trong lo ngoài, vừa la hét con cái và cũng vừa phải giao tế với xóm giềng nên bắt buộc cần phải nói nhiều và nói thường xuyên.
Và về lâu về dài theo thời gian các đặc tính tiêu biểu trên đã gắn vào não bộ của người đàn ông và của người đàn bà cho đến ngày hôm nay.
Allan Pease còn nói rằng não của đàn ông chỉ program để làm mỗi lần một việc mà thôi. Họ chỉ sử dụng có một bán cầu não (thường là phía trái) để suy nghĩ. Mỗi khi ngừng xe lại để đọc bản đồ là họ cần phải vặn nhỏ cái radio xuống rồi mới có thể đọc được.
Đang xem TV mà bà xã hỏi thì có ông nào nghe đâu. Bởi vậy lúc các ông xã đang lái xe, các bà xã đừng nên nói đừng nên hỏi gì hết vì có thể nguy hiểm đó!
Ngược lại ở đàn bà, mỗi khi suy nghĩ họ thường sử dụng cả hai bán cầu não phía trái và phía phải, và nhờ vậy các bà có thể dễ dàng làm được nhiều việc cùng một lúc.
Đàn ông thường trách đàn bà thường hay nói nhiều, nói đay nghiến nagging, hay chê bai và nói móc lò và cũng như thường hay đem chồng ra so sánh với người khác quá. Thậm chí có khi còn chê bai chồng mình trước mặt con cái và người lạ.
Nói chuyện mới đã đành đi, đàng này chuyện cũ đã được nói nhiều lần rồi các bà vẫn có thể hâm nóng lại và đem ra nói nữa, nói mãi.
Ở người Đàn bà, các dữ kiện, tín hiệu, thông tin bên ngoài được cất giữ trong não của họ một cách khá lộn xộn. Cách duy nhất để các bà đem vấn đề ra ngoài là phải nói nó ra và nhìn nhận nó.
Bởi vậy Đàn bà nói nhiều hơn Đàn ông là lẽ thường. Các bà cần nói ra để bớt căng thẳng tinh thần, để làm giảm stress. Các ông phải ráng mà nghe thôi và đừng bao giờ đề nghị một giải pháp nào hết cho vấn đề mà các bà tuôn ra. Các bà chỉ cần có người ngồi nghe chớ không phải các bà muốn tìm cách giải quyết vấn đề đâu.
Ở Đàn bà, việc nói chuyện và việc tâm sự là cách duy nhất để họ dễ làm bạn với nhau. Tuy cả ngày đã đi shopping với bà bạn, mà khi vừa về đến nhà các bà cũng còn chuyện để nói với nhau qua điện thoại cả tiếng đồng hồ nữa.
Các ông mỗi khi cần nói chuyện là họ đi thẳng vào vấn đề. Ở người Đàn ông các tín hiệu thông tin bên ngoài được cất giữ riêng rẽ trong những ngăn riêng biệt trong não. Cuối ngày các ông đem nó ra ngoài rất dễ dàng để giải quyết (?).
Các bà cũng có những khổ tâm riêng, phải giải quyết phần lớn những gánh nặng một mình thí dụ như, vừa phải lo cho chồng vừa lo cho con, vừa sắp đặt nhà cửa cho sạch sẽ ngăn nắp vừa lo chu toàn ngân quỹ của gia đình, nên bà có nhiều stress, và có khi cũng cần phải nói ra để mong được chia sẻ cho nhẹ…gánh. Nhưng có ông có tật hay quên hoặc toàn hứa lèo hứa cuội, nên bắt buộc các bà phải nói nhiều và nói mãi. Tại sao cùng là đàn ông mà có người vầy người khác! Có bà gánh chịu một mình không xuễ lại đâm ra quẫn trí, và gây ra nhiều cảnh đổ vỡ tan nát cả mái ấm gia đình mà chúng ta đã từng đọc qua trên báo chí!
Nhưng, việc nói nhiều nói mãi của các bà thường làm các ông bực mình không ít, Tây gọi đây là những irritants, hay những sự hành hạ về tinh thần rất nguy hiểm và đã tạo ra những cảnh dở khóc dở cười như chúng ta cũng đã từng nghe thấy!
Thế giới ta-bà là đó! Hỉ nộ aí ố là đây!
Nhưng nếu các bà im lặng, thì các ông phải đề phòng là có điều chẳng lành sắp xảy ra đó, còn tệ hơn nữa là các bà phớt tỉnh ăn-glê, không thèm đếm xĩa đá động gì đến các ông và xem các ông như nơ-pa không có, đó là dấu hiệu sắp rã hùn rồi, đố tránh khỏi!

Tại sao ông ít chịu lắng tai nghe bà nói?

Why don’t men listen?
Sept 2005, tập chí Neuro Image Psychiatry có cho biết tiếng nói của người đàn ông và tiếng nói của đàn bà kích thích những vùng riêng biệt trong não bộ của đàn ông.
Ở đàn ông, thì tiếng nói của đàn bà kích thích vùng não chuyên process mhững âm thanh phức tạp chẳng hạn như âm nhạc. Còn nếu tiếng nói xuất phát từ một người đàn ông khác thì vùng tạo hình ảnh trong não bộ sẽ bị kích thích.
Ngoại trừ lúc mới cưới thì lời nói và giọng nói của em (cũng như của anh) sao mà nó ngọt ngào êm dịu quá, nhưng sau vài chục năm thì khác hết…
Theo kết quả thí nghiệm đăng trong tập chí Neuro Image Psychiatry nói trên thì người ta nghĩ rằng đối với người đàn ông thì càng về già giọng nói của các bà rất phức tạp khó nghe và khó hiểu
(this may suggest that, at least for men, the female voice is more complex and more difficult to hear and understand. Rf page 8).

Tại sao bà nói còn ông thì câm như hến?

(Rf Pouquoi les femmes parlent et les hommes se taisent. Plusbe magazine)
Tại sao bà nói nhiều quá vậy? Tại sao ông hổng chịu nói gì hết? Đó là những câu mà nhà tâm lý học Leven Migerode nghe kể mỗi ngày trong trung tâm tư vấn vấn đề hạnh phúc vợ chồng của ông ta tại Vương quốc Bĩ.
(Psychologist, trainer in couple and family therapy at uzleuven. Brussels Area, Belgium).
Sau vài chục năm sống chung với nhau nhiều cặp vợ chồng có khuynh hướng ít nói hơn xưa. Họ chỉ trao đổi với nhau vài lời lúc nào thật cần thiết mà thôi.
Tình huống nầy càng trở nên đậm nét hơn khi cả hai đều nghỉ hưu và bắt buộc phải ở bên nhau suốt ngày suốt đêm, suốt tháng, suốt năm. Đây có thể là ác mộng của nhiều cặp vợ chồng già, cả ông lẫn bà.
Theo Giáo sư L. Migerode, cũng có nhiều cặp vợ chồng tuy nói ít, nhưng họ vẫn cảm thấy hạnh phúc bên nhau.
Thật ra, sự im lặng tự nó chẳng phải là xấu hay tốt. Tất cả còn tùy thuộc vào cách hành xử của mỗi người.
Nhiều người nói nhiều quá nhưng không bao giờ biết lắng tai nghe người kia nói gì.
Một cuộc tranh cãi xây dựng cần phải được ngắt đoạn bằng sự im lặng: để nghe, để người kia trình bày, để suy tính kỹ càng những gì mình muốn nói ra…Mỗi cặp phải biết tìm cho họ cách hành sử modus vivendi nào thích hợp nhất.
Ngược lại, chúng ta phải tự đặt câu hỏi khi mình cố né tránh những đề tài có thể đưa đến khẩu chiến.
Theo Giáo sư L. Migerode, những cuộc gây lộn, khẩu chiến tơi bời tới tấp rất cần thiết trong một mối giao tiếp lành mạnh. Chúng sẽ giúp làm sáng tỏ vấn đề, phơi bày nỗi lòng, tuôn ra hết bực dọc ấm ức trong lòng, xóa tan những hiểu lầm nhau và cũng giúp cả hai vợ chồng xả xú bắp được phần nào để có thể khởi đầu lại một cách tốt đẹp.
Câu hỏi cần được đặt ra đây là, liệu ông chồng hay bà vợ có cảm giác và có biết được con người thật của vợ mình hay chồng mình lúc hai người mới lấy nhau không?
Câu trả lời thường thấy là có.
Thông thường thì chúng ta lựa chọn người hôn phối qua một nét hay một tánh nết nào đó và cũng chính cái tánh nết đó lâu ngày làm chúng ta bực mình.
Mấy ông bà già trầu đôi khi dám nói tại thằng chồng hay con vợ bị con đó hay thằng đó cho ăn bùa mê thuốc lú gì đó, nên chẳng cần biết tính hơn tính thiệt gì cả!
Một ông chồng hay một bà vợ ít nói và hướng nội introverti, lúc đầu đã bị mê hoặc một cách mù quáng cái tính nói nhiều, chép chép, lanh lợi của người kia nhưng ngày nay thì không thể chịu đựng nỗi tánh ý đó nữa.
Cũng có thể có trường hợp theo thời gian một người ít nói ngày xưa, nay lại trở nên hoạt bát và nói nhiều extroverti.
Người ta tự hỏi phải chăng chính những thái độ của chúng ta đã khiến người kia phải thay đổi.
Thông thường trong đời sống lứa đôi, cả hai người hôn phối đều có khuynh hướng xác định hình ảnh của người kia và của chính mình. Kết quả là họ phóng đại hình ảnh đó một cách quá lố. méo mó và họ có thể tạo ra những vấn đề không có thật.
Thật sự ra, người ít nói có thể không hẳn là nói ít như người ta tưởng, và người nói nhiều cũng không thể nói họ hoạt bát như mọi người đều lầm tưởng đâu.
Đàn ông ít nói và Đàn bà ham nói… Nhưng không phải lúc nào cũng như vậy đâu. Mỗi một nhân cách có thể có nhiều bộ mặt. Có thể bà ham nói extroverti lại nín khe và ông ít nói introverti lại thao thao bất tuyệt trước một vấn đề trúng tủ nào đó và nhất là nếu người hỏi là người khác phái (?), thật không tài nào hiểu được!
Bởi vậy cho nên có nhiều trường hợp ông ăn chả bà ăn nem, và rồi lại đi vào cái vòng lẩn quẩn mãi không có exit!
Người ta tự hỏi có phải một cặp vợ chồng lý tưởng cần phải có một người ít nói và một người nói nhiều, đúng theo luật bù trừ trong tâm lý học chăng?

Kết luận

Người gõ xin mượn bài thơ «Mình ơi, mình à» của Tú Lắc để thay lời kết
Chúng mình như đũa có đôi – Có đôi để gọi “mình ơi, mình à”

MÌNH ƠI ! MÌNH À !
“Mình với ta tuy hai mà một
Ta với mình tuy một mà hai”
Nhưng mình có tật nói dai
Nên chi ta cứ cãi hoài không thôi
Ta mình “hai đứa” một đôi
Lâu lâu giận dỗi mỗi nơi một người
Làm lành “hai đứa” lại cười
Xáp vào lại hóa hai người một đôi
Ngọt ngào cất tiếng “Mình ơi!”
Trên đời đẹp nhất là tôi với mình
Đôi khi có chuyện bất bình
Cãi nhau tôi lại với mình giận nhau
Nhưng mà giận chẳng được lâu
Giận nhau hôm trước hôm sau lại hòa
Nhìn mình tôi bật cười xòa
Nhìn tôi mình lại lăn sà vào tôi
Chúng mình như đũa có đôi
Có đôi để gọi “mình ơi, mình à !”

Bây giờ như cặp khỉ già
Nhưng mà vẫn cứ “mình à, mình ơi !”
Khi nào thấy vắng bóng tôi
Thì mình lại gọi: Mình ơi, mình à
Khi nào tôi thấy vắng bà
Thì tôi lại gọi: mình à, mình ơi!
Gọi nhau cho trọn cuộc đời….

Tú Lắc

Nguyễn Thượng Chánh, DVM

Đọc thêm:
- Helène Fresnel Hommes et femmes peuvent il s’entendre?» Psychologies no 297 juin 2010.
http://www.psychologies.com/Moi/Moi-et-les-autres/Relationnel/Articles-et-Dossiers/Reussir-a-mieux-se-parler/Hommes-et-femmes-peuvent-ils-s-entendre
- Pouquoi les femmes parlent et les hommes se taisent. Plusbe magazine
http://plusmagazine.rnews.be/fr/societe/psycho/artikel/816/pourquoi-les-femmes-parlent-et-les-hommes-se-taisent-
-/ Bác sĩ Thú y Nguyễn Thượng Chánh.
- Có hiểu mới có thương
http://vietbao.com/p112a223231/2/co-hieu-moi-co-thuong
- Tại sao đàn ông sợ đàn bà
http://www.vietbao.com/a145524/tai-sao-dan-ong-so-dan-ba
- Chồng giận thì vợ bớt lời, cơm sôi bớt lửa chẳng đời nào khê
http://vietbao.com/a210373/chong-gian-thi-vo-bot-loi-com-soi-bot-lua-chang-doi-nao-khe
-/ Vương Ngọc Hà & Bà xã; Đánh vợ hay bị vợ đánh
http://www.nguoivietatlanta.com/index.php?option=com_content&view=article&id=49:bo-hanh-trong-gia-inh-qanh-v-hay-b-v-anhq&catid=51:phap-lut&Itemid=100
-/ Mây Cao nguyên. Chuyện vợ chồng. Vietbao.com
http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=114&nid=163823
-/ Dã Quỳ. Người phụ nữ muốn gì? Lao động online
http://nld.com.vn/20101230092243349P0C1030/phu-nu-muon-gi.htm
-/ Bệnh nói nhiều của phụ nữ
http://www.congdongnguoiviet.fr/LinhTinh/1005BinhNoiNhieuH.htm

Nguyễn Thượng Chánh

Montreal

 

Vợ chồng khắc khẩu

Email
Xem kết quả: / 1
Bình thườngTuyệt vời 

Vợ chồng khắc khẩu

Tác Giả: Nguyễn Thị Thanh Dương

ChongNamVoBac

Bao giờ đi chợ chị Bông cũng đến khu  trái cây trước để hi vọng chọn lựa được những thứ tươi ngon kẻo người khác chọn mất khi nhân viên trong chợ chưa kịp bày hàng khác ra. Đi chợ “bon chen” là thế.
Ngay cả khi chị Bông chuẩn bị đậu xe vào bãi parking lúc nãy cũng là chuyện được thua, chị đang nhắm cái chỗ dễ vào nhất nhưng chậm chạp chưa kịp lái vào thì ai đó đã xẹt một cái chiếm chỗ đậu ấy, chẳng lẽ chị xuống xe và nói “ông ơi, chỗ này tôi đã chọn rồi” và cãi nhau với ông ta.

Chị Bông đang lựa những trái chuối màu vàng tươi da mịn màng cho đúng ý thì gặp một ông người Việt Nam lớn tuổi cũng vừa đến và đứng xớ rớ trước quầy chuối, chị Bông nghĩ chắc bác gái đang bận mua rau mua cá nên chia việc cho ông chồng mua chuối chăng?
Chị đến gần ông và ân cần hỏi:
- Bác ơi để tôi lựa chuối giúp. Bác cấn mua mấy pound?
- Chị lấy cho tôi 3 qủa.
- Sao mua ít thế? Bác gái dặn mua mấy pound?
Nghe nhắc đến “bác gái” ông gìa khoảng hơn 70 tuổi được dịp khai ra làm như đã quen chị Bông từ đời nào rồi:
-Tôi và bà ấy ở riêng, ăn riêng. Bà về ở với vợ chồng đứa con gái chỉ thỉnh thoảng tạt về nhà, còn tôi ở nhà một mình, ăn 3 qủa chuối đủ rồi chị ạ.
Chị Bông tò mò khai thác:
-Chắc bác gái về ở phụ giúp cho con cho cháu chứ nỡ lòng nào để bác trai lui cui một mình?
-Bà ấy đi thật đấy vì tôi với bà khắc khẩu, hễ tôi nói điều gì là bà ấy cãi, ngược lại bà  nói câu gì tôi cũng cảm thấy ngứa tai lắm nhịn không nổi. Thế là hai vợ chồng cãi nhau cả ngày lẫn đêm.

-Sao lại cãi nhau cả ban đêm hở bác?.
Ông gìa tâm sự:
-Hai vợ chồng ở nhà diện housing, thuê căn chung cư 1 phòng ngủ, cái giường ngủ của con gái mua cho rộng mênh mông, bà ngủ hay đạp lung tung tôi đã nhịn, đêm lục đục ngồi dậy đi tiểu mấy lần tôi cũng nhịn, nhưng bà ấy lại không chịu nhịn tôi, cứ phàn nàn là tôi ngủ ngáy ầm ĩ như người ta cưa gỗ. Tôi lại nhịn lần nữa, phải kê cái giường nhỏ ngoài phòng khách để ngủ thế mà vẫn không yên, bà vẫn kêu ca tiếng ngáy của tôi…vang vọng vào bên trong làm bà mất ngủ kinh niên. Thành ra đêm nào đi ngủ cũng cãi nhau và cả hai cùng mất ngủ.
-Nhưng ngày xưa bác ngủ có ngáy to thế không? Ăn ở với nhau bao nhiêu năm bác gái không quen thuộc với tiếng ngáy của chồng sao?
-Ngày xưa cái hồi mới cưới nhau đấy, bà ấy thường nũng nịu rằng tiếng ngáy của anh ru em vào giấc ngủ thần tiên. Nhưng bây giờ  bà bảo tuổi gìa khó ngủ và không thể chịu được tiếng ngáy của tôi. Tôi liền bảo vậy bà đi đâu thì đi cho bà ngủ ngon và cho tôi khuất mắt, bà liền cuốn gói đến nhà con gái.

Chị Bông an ủi:
- Tuổi gìa ai cũng đổi tính đổi nết bác ạ, đừng nên trách bác gái.…
Ông đưa tay lên vuốt mấy sợi tóc may mắn còn loe ngoe trên cái đầu hói mênh mông:
-Mỗi lần tôi đi ra tiệm cắt mái tóc này phải cãi nhau xong một trận mới đi được vì bà mắng tôi đầu có 3 cọng tóc cắt làm gì cho phí tiền, để bà ấy cắt cho. Mà bà  cắt thì tôi không vừa ý tí nào, bắt tôi nghiêng đầu bên này, ngoẹo đầu bên kia rồi cúi lên cúi xuống mỏi cả cổ.

Chị Bông giật mình nghĩ tới vợ chồng chị. Hai vợ chồng cũng khắc khẩu, đụng tới chuyện gì cũng bất đồng, cũng tranh cãi. Không biết mai kia vợ chồng chị gìa như bác này có đổi tính đổi nết và tình trạng khắc khẩu có trầm trọng thêm không?
-Thế bác tự đi chợ tự nấu cơm hả bác?
-Bà ấy hay con gái mang đồ ăn sang cho tôi, thỉnh thoảng tôi cần thứ gì thì đi mua thêm như ngày hôm nay cần 3 qủa chuối, nhà tôi cách chợ này chỉ một block đường tôi  đi bộ cho khỏe người
-Đằng nào cũng công đi bộ, công vào chợ và công đợi tính tiền sao bác không mua hẳn mấy pao chuối
-Ấy, bà ấy ở nhà cũng nói y như chị nói và mắng tôi là lẩm cẩm.. Thôi, chào chị tôi về trước nhé.
Ông xách cái bịch có 3 qủa chuối đi ra phía quầy tình tiền và chắc phải xếp hàng rồng rắn khá lâu vì hôm nay cuối tuần chợ đông người..

***

Chị Bông đi chợ về đến nhà, xách các túi hàng vào trong bếp nơi gần cái tủ lạnh. Anh Bông đang nằm gác chân trên ghế sofa xem ti vi..Chị đi ra đi vào mấy lượt mà anh chẳng nói gì, chị phải lên tiếng:
-Anh có ra xách giùm mấy món hàng chợ không nào?
-Không ! Giọng anh Bông rõ ràng và dứt khoát.
Chị Bông khó chịu:
- Vợ đi chợ về bận túi bụi còn chồng ngồi khểnh ra đấy xem ti vi và uống bia, vợ nhờ một tí không được.

Anh Bông đang uống bia chắc có chút men nên gắt:
-Anh cắt cỏ xong mới vừa tắm rửa và ngồi xem ti vi đây, cái lối nói “nhờ vả” như “sai khiến” của em thì dù anh muốn giúp cũng không thèm giúp.
-Vậy anh muốn em nói thế nào? Năn nỉ hả? Thì đây, anh ơi làm ơn làm phước ra xách giùm em mấy túi hàng, em cám ơn anh suốt đời.
-OK, dù giọng nói của em đành hanh và mỉa mai.
Anh Bông ra xe xách nốt những túi hàng vào nhà và phụ vợ lôi hàng ra để chị Bông xếp vào tủ lạnh cho nhanh. Anh cầm gói đồ biển thập cẩm đông lạnh lên ngắm nghía rồi thảng thốt:
-Sao em mua hàng China ? Trong khi chính miệng em thường nói tẩy chay hàng của họ vì nhiều hàng rổm và độc hại…
Chị Bông cầm gói hàng lên xem lại và bào chữa:
-Tại hôm nay đi chợ em… quên mang theo mắt kính, mà hàng Trung Quốc nào cũng  chuyên môn in xuất xứ nhỏ xíu hay mập mờ không rõ nguồn gốc. Nhìn sơ sơ mẫu mã em cứ tưởng hàng của Korea .

-Em thì lúc nào cũng tưởng đến hoang tưởng, cũng có lý do chính đáng cho những sai sót của mình. Hôm nọ cũng mua  lộn hàng China rồi…
-À, hôm ấy em... lộn kiểu khác, em xớn xác đọc thấy hàng chữ CA, USA em… tưởng sản xuất tại California USA hóa ra là distributed là phân phối bởi công ty ở California, USA. Mà họ láu cá lắm, “Product of China” thì in nhỏ xíu, công ty distribute tại CA, USA thì in to tổ bố hỏi ai không lầm
-Họ tự ti mặc cảm với chính món hàng mình sản xuất, nên không dám in to in đậm, đúng là thứ làm ăn gian dối. Em phải ra chợ trả lại ngay gói hải sản thập cẩm này. Anh thà nhịn chứ không ăn hàng rổm, là vô tình ủng hộ cách làm ăn gian dối của họ.
-Vâng, em sẽ trả lại  Anh yên chí đi

Chị lấy lòng chồng, vì biết anh Bông rất bất mãn Trung Quốc chiếm đất chiếm biển của Việt Nam :
-Em  không ưa gì Trung Quốc ngoài cái tội làm hàng rổm, hàng gỉa dối cả thế giới đều biết, còn tội bá quyền hà hiếp các nước láng giềng. Họ cướp đảo cướp biển, cướp đất của Việt Nam chúng ta, em thích những phản ứng mạnh mẽ của Nhật Bản và Philippine, cầu mong 2 nước này cho Trung Quốc bài học đích đáng..
Nhưng anh Bông chẳng vừa lòng mà còn khiển trách:
-Em nói như diễn kịch lúc này lúc nọ ai mà tin nổi, một mặt chê trách Trung Quốc một mặt cứ lấy những hình ảnh đẹp đất nước Trung Quốc ở trên net ra khoe và khen nức nở...

Chị Bông bực mình:
-Cảnh thiên nhiên đẹp đẽ ở Trung Quốc thì có tội tình gì? Nơi đâu đẹp thì em khen, em thích. Mà em còn thích các nữ tài tử điện ảnh Trung Quốc nữa đấy, cô Chương Tử Di, cô Củng Lợi đẹp tuyệt vời.…
Anh Bông bỏ dở công việc phụ giúp vợ đứng phắt dậy đi ra ghế uống bia và xem ti vi tiếp. Chị Bông càng bực mình nói với theo:
-Không hiểu sao tôi với anh luôn khắc khẩu, nói chuyện chưa được 5 phút là xảy ra bất đồng rồi. Anh nhạy cảm vụ Trung Quốc vừa phải thôi chứ.
-Tôi yêu cầu bà chấm dứt để tôi ngồi yên xem ti vi
-Tôi yêu cầu ông bỏ cái thái độ “chảnh chọe” và bất lịch sự ấy đi nhé, đang nói chuyện với vợ mà đứng phắt dậy bỏ đi không nói một câu..

Xếp đồ vào tủ lạnh xong chị Bông chưa hết bực mình, tuyên bố:
-Tôi chẳng cần ra chợ trả lại cái bịch hải sản này, mai tôi cứ nấu, cứ ăn chắc gì đã chết mà sợ. Ai cũng một lần chết trong đời!
Anh Bông gầm gừ:
-Thế thì bà ăn một mình bà đi.
-OK, tôi không …hèn nhát đâu, khỏi cần thách đố.

Chị Bông vào phòng nằm vì không muốn nhìn mặt đối phương..
Ngày xưa lúc đang yêu nhau và mới cưới nhau hai vợ chồng chị luôn hòa hợp từng lời ăn tiếng nói. Càng ngày thì càng thay đổi, chẳng ai chịu nghe ai.
Mỗi lần cần đi xe cùng chồng cũng là dịp.. cãi nhau chỉ vì mỗi người một ý không ai nhường ai, anh Bông thích quay cửa kính xe xuống tận cùng cho gío lùa vào xe lồng lộng thì chị Bông muốn đóng cửa xe lại hay mở chút xíu bằng một đốt ngón tay thôi vì chị sợ gió thổi bay tóc.

Anh Bông gắt:
-Tóc bay thì kệ tóc bay. Tôi muốn gío lùa vào xe cho không khí thiên nhiên thoải mái.
Chị Bông cũng gắt:
-Không khí thế nào cũng không quan trọng bằng mái tóc tôi, tôi phải lo bảo vệ nó, tôi không muốn chốc nữa bước xuống xe tóc tôi rối tung lên như một bà điên.
Cuối cùng người chịu thua là chị Bông, hoặc chị xuống xe không đi chung, hoặc chị đành ngồi trong xe nhưng mặt sưng xỉa lên, tay thì luôn giữ cho mái tóc khỏi bay và thỉnh thoảng chị lại rên lên:
-Làm ơn chạy xe chậm lại, cửa xe đã quay xuống tối đa lại chạy nhanh thì không chỉ bay tóc mà…bay cả người luôn đó.

Chị Bông chợt nhớ đến hình ảnh vừa xem trên ti vi tối qua trong chương trình Live Well Network chuyên về đời sống và bếp núc mà chị ưa thích, có cặp vợ chồng gìa người Hispanic tuổi đời độ 70, bà trổ tài nấu một món gì đó có ông đứng bên phụ giúp rất tương đắc, nấu xong bà quay ra tô lại chút môi son và hai vợ chồng ôm nhau tình tứ vài điệu nhảy ngay tại bếp, ngay bên cạnh món ăn vừa nấu rồi uống một chút rượu, rồi thưởng thức món ăn.

Trên màn hình chiếu lại những hình ảnh thời trẻ của họ cả hai đều đẹp đôi, nhưng hiện tại bà mập tròn phục phịch chẳng tương xứng với ông vẫn dáng gầy thanh tao, thế mà họ vẫn bày tỏ tình yêu và hai tâm hồn đồng điệu lãng mạn.
Vợ chồng gìa người ta như thế đấy.
Họ tuổi đời 70 còn tình, vợ chồng chị mới 60 lẽ nào chịu thua? Chị Bông thấy lòng nguôi giận chồng, chị  sẽ bắt chước họ
Chị Bông đi ra ngoài thấy chồng vẫn nằm coi ti vi liền ghé mắt nhìn vào ti vi và làm quen cho êm ấm nhà cửa:
-Anh đang xem tin tức hả?
Chồng cũng nguôi ngoai:
-Ừ, anh đang xem tin tức thế giới…
-A, tin tức về Syria đây mà, ngày nào cũng đạn nổ bom rơi tội nghiệp qúa..
-Bởi thế anh cầu mong Mỹ bỏ bom tấn công tiêu diệt chế đô Bashar al Assad cho rồi, nhất là họ đã xử dụng vũ khí hoá học làm chết người hàng loạt.

-Ôi, anh ơi, em không muốn. thế….
Anh Bông lại gay gắt:
-Tôi biết ngay mà, hễ tôi nói trắng thì bà phải nói đen, bà luôn làm tôi cụt hứng. Tại sao bà không muốn Mỹ dội bom Syria , nói nghe coi?
-Vì em sợ cảnh chết chóc thêm ở Syria , tội nghiệp ! và em cũng sợ…tốn tiền nước Mỹ, nước Mỹ đang nợ nần như chúa Chổm. Tội nghiệp.
Chị Bông xót xa tiếp:
-Nước Mỹ đi đánh giặc kiểu nhà giàu, ngoài máy bay, chiến xa xe tăng, các loại xe cộ, vũ khí đạn dược tối tân họ còn mang tất cả tiện nghi theo người lính Mỹ ra chiến trường. Sau hai cuộc chiến ở Iraq và Afghanistan nước Mỹ đã tốn phí mấy trăm tỷ USD, bao lính Mỹ đã chết và bị thương. Tội nghiệp.
-Trời, chuyện chính trị mà bà làm như chuyện từ thiện, đàn bà chỉ nói chuyện shopping thôi, đừng nói chuyện chính trị với tôi nhé !.
Chị Bông chẳng vừa:
-Mỗi người đều có ý kiến của mình, anh không có quyền mong muốn kẻ khác cùng quan điểm với anh. Tôi là đàn bà cũng biết nghe tin tức chính trị trên ti vi hay đọc trên báo chí, trên net vậy, thua kém gì đàn ông các anh?

-Nhưng tôi với bà không hợp khẩu. Bà nói chuyện phone hàng giờ với bạn bè vui vẻ nhưng bà nói chuyện với tôi chỉ câu trước câu sau là gây bất mãn rồi.
-Thế sao ngày xưa lúc sắp cưới tôi anh khoe là má anh đi coi thày bà mấy nơi, nơi nào cũng nói tuổi tôi và anh rất hợp và anh đòi cưới gấp gấp, càng sớm càng tốt.
-Tôi cũng ngạc nhiên và  muốn tìm lại mấy tay thày bà ấy để hỏi cho ra lẽ đây. Mẹ bà cũng dẫn bà đi coi bói và nói tôi với bà không khắc khẩu khắc tinh gì đó mà.…
-Đúng thế, và tôi cũng muốn tìm ông thày bói ấy từ lâu rồi. Thì ra hai chúng ta cùng …hợp nhau ở điểm này.

Chị Bông chợt nhớ ai đó đã nói không nên bàn luận chuyện chính trị và tôn giáo với người khác dễ gây tranh cãi, chỉ nên nói về thời tiết nắng mưa là vô tư nhất. Chị vẫn muốn làm lành nên cố dịu giọng và chuyển đề tài:
-Anh ơi, thời tiết mùa hè nguy hiểm qúa, vụ cháy rừng ở California đốt hết bao nhiêu mẫu đất rừng cây, cư dân ở gần phải di tản vì khói bụi của đám cháy có thể gây ảnh hưởng đến sức khỏe. Bởi vậy em lên án những kẻ sơ ý vứt một mẩu thuốc lá vừa hút hay cắm trại còn sót mẩu củi than chưa dập tắt để bùng lên những đám cháy rừng kinh khủng này.

Chị tưởng sẽ nhận được sự hưởng ứng của chồng, nhưng anh Bông. thô lỗ gạt phăng:
-Tôi không phải bộ xã hội để bà trút cảnh thương xót. Sao bà nhiều chuyện qúa vậy, hết chuyện chiến tranh đến chuyện cháy rừng, còn mấy nơi mưa lụt sao bà không liệt kê ra luôn đi…
-Ừ, anh nhắc em mới nhớ, mưa lụt cũng tội ghê, nhưng do trời làm thì chẳng dám trách ai, còn cháy rừng chúng ta có thể tránh được thì nên cẩn thận anh nhé…
-Bà dạy khôn tôi đấy hả? bà làm như mấy vụ cháy rừng kia có…liên quan đến tôi hả?.
Chị Bông không nhịn nữa:
-Này nhé, tôi chỉ tự nhủ lòng nói chung chung thế và mong ai cũng như mình để đừng gây thiệt hại cho người khác thôi. Anh thật là vô cảm.
Anh Bông chưa kịp cãi lại thì tiếng điện thoại bỗng reo lên, anh bốc phone lên:
- A, anh Chí đó hả…vâng, vâng chúng tôi đang ở nhà anh chị cứ đến ngay bây giờ…
Buông phone xuống anh Bông dịu giọng lại với vợ:
-Anh Chí vừa gọi, khoảng 15 phút nữa vợ chồng anh Chí sẽ đến đây cho cá chiều qua họ đi câu về.

Chị Bông cũng dịu giọng:
-Để em ra vườn hái mấy qủa bầu tươi, ít rau thơm và vài quả ớt hiểm biếu lại họ. Lần nào đi câu cá anh chị Chí đều mang chia cho nhà mình.
-Phải đấy, em hái thứ nào cũng nhiều vào, hậu hỉ vào.
Chị Bông lẩm bẩm:
- Vậy mà năm nào em trồng vườn anh cũng nói em bày đặt, vừa mất công chăm sóc vừa tốn tiền nước tưới và tiền phân bón, thà mua ngoài chợ còn rẻ hơn.
Chị Bông nói xong giật mình vì vô tình chị khơi lại chuyện bất đồng, chẳng khác nào chị vừa quăng một mẩu thuốc lá cháy dở vào giữa khu rừng trong mùa hè khô nắng, nhưng may qúa anh Bông không để ý, nên chị sẵn đà tới luôn:
-Trồng vườn vừa có thú vui, vừa có rau trái tươi tốt ăn ngon gấp mấy lần hàng chợ và nhất là thỉnh thoảng làm qùa tặng cho bạn bè. Lần sau anh đừng có cửa quyền  mà cấm cản …

Anh Bông gằn giọng:
-Vì có bạn sắp đến tôi nhường bà hai câu rồi, bà mà nói câu thứ ba là tôi tung hê lên đấy.  Bà mau ra vườn hái đi kẻo anh chị Chí đến bây giờ, họ lái xe nhanh lắm  không lù đù như bà đâu.
Chị Bông biết điều cắp rổ đi ra vườn sau nhà, mặc dù bị chồng chê lái xe lù đù chị đã tự ái chỉ muốn đứng lại cãi vài câu cho hả.
Vợ chồng anh Chí là bạn thân thiết với vợ chồng chị Bông, khi chị Bông vào nhà thì vợ chồng anh Chí cũng đến, anh xách theo cái thùng đá to vào nhà và vui vẻ rao hàng:
-Cá tươi đây, cá tươi đây..
Chị Chí phụ họa với chồng:
-Cá tươi đã làm sạch sẽ rồi, chị Bông chỉ việc cất tủ lạnh ăn dần.
Chị Bông cảm động cất mớ cá vào tủ lạnh, những con cá chẳng biết ở Mỹ gọi là cá gì mà giống như cá He của Việt Nam, cá này tuy nhiều xương nhưng chiên lên thì thơm ngon vô cùng, hai vợ chồng chị Bông đều thích và ghiền luôn nên lần nào đi câu anh Chí cũng để dành một mớ tặng bạn.
Đến lượt anh Bông vui vẻ nói với bạn:
-Rau tươi, bầu tươi, ớt tươi đây, xin tặng lại anh chị.
-Cá tươi chiên vàng và bầu tươi luộc chấm nước mắm tỏi ớt cũng đủ là một mâm cơm thịnh soạn rồi. Cám ơn anh chị
Chị Bông tưởng tượng cảnh hai vợ chồng chị Chí đi câu chắc là lãng mạn lắm, họ ngồi cạnh nhau bên bờ hồ vừa đợi cá cắn câu vừa ngắm cảnh hồ nước mênh mông đang gợn sóng lăn tăn theo gió… Chị Bông khen:.
-Anh chị hay đi câu với nhau thật là thú vị, tâm đắc và lãng mạn
Chị Chí thở dài:
-Lãng mạn gì ! tôi đi cùng để phụ ông ấy thôi, mệt muốn chết, ông sai tôi làm đủ thứ và lấy bia cho ông uống trong lúc chờ cá cắn câu, tôi lỡ quên mang áo lạnh thì ông cằn nhằn tôi suốt buổi. Rồi chuyện câu cá cũng cằn nhằn điếc cả tai.…
Anh Chí thở than:
-Vậy chứ con cá lớn chưa đủ cỡ  bà cũng bắt tôi bỏ vô thùng, thay vì phải thả lại xuống hồ, không cằn nhằn sao được?
-Tôi nghĩ đằng nào cũng là cá cắn câu, đã tốn mồi thì phải giữ lấy cá chứ. Đi câu là cái thú vị của ông nhưng là cái thực tế của tôi.
Chị Bông phải xen vào hỏi chuyện khác nếu không chuyện cãi nhau của họ còn dài.

Khách về rồi chị Bông nói với chồng:
-Thì ra vợ chồng nhà nào cũng có lúc khắc khẩu đâu chỉ nhà mình. Thôi thì cứ coi như cái màn khắc khẩu là vui nhà vui cửa, chứ êm thắm qúa thì cuộc sống tẻ nhạt lắm anh ơi…
Chị Bông nghĩ đến hai vợ chồng gìa người Hispanic nấu ăn trên ti vi, sau cái màn lãng mạn trữ tình yêu thương ấy để quay phim, ở ngoài đời chắc họ cũng từng cãi nhau, giận nhau. Đó mới là cuộc sống đời thường và bình thường. Đó mới là gia vị của cuộc sống như gia vị họ đã nêm nếm vào món ăn.
Thấy anh Bông không phản đối gì câu triết lý an phận của mình chị Bông tiếp:
-Em hiểu ra rồi, cuộc sống vợ chồng càng lâu càng cũ thì càng qúa quen thuộc nhàm chán nên chẳng cần lịch sự giữ ý, chẳng cần nhường nhịn nhau, lấy lòng nhau làm gì, bởi thế mới dễ xảy ra đụng chạm, mâu thuẫn. Nhưng miễn sao vẫn sống cùng nhau lâu dài và cả đời là được rồi, đòi hỏi chi những điều lý tưởng đẹp như thơ, đẹp như mơ, phải không anh ?.

Bây giờ anh Bông mới mỉm cười:
- Ừ…nãy giờ em nói 2 câu đều thực tế và nghe được, anh không thấy khắc khẩu tí nào.

 

Tác Giả: Nguyễn Thị Thanh Dương

Xe không người lái và xe chạy điện vận hành như thế nào?

Email
 xe-khong-nguoi-lai-01

Xe tự lái                                                                                       Xe chạy bằng điện.

1* Mở bài

“Xe không người lái tự động chạy trên đường phố, thả chủ chiếc xe xuống chỗ làm rồi tự động chạy ra ngoại ô nằm chờ”. Đó là dự án mà công ty Google đang thực hiện. Giám đốc dự án là ông Chris Urmson viết trên Blog của ông như sau: “Chúng tôi lạc quan hơn khi thấy rằng chúng tôi đang tiến đến một mục tiêu có thể đạt được. Đó là một chiếc xe vận hành hoàn toàn không cần sự can thiệp của con người”.

Xe không người lái (robot car, autonomous car, robotic car, driveless hoặc self -driving car, drive-free car) là loại xe tự động mà các nhà sản xuất đang nhắm tới.

Công ty Internet Google nhảy sang sản xuất xe không người lái (KNL), đó là áp dụng kỹ thuật internet thông qua smartphone để thay thế con người trong việc điều khiển chiếc xe. Ban đầu áp dụng kỹ thuật điện tử và trang thiết bị điện tử vào hai loại xe đã có sẵn là Toyota Prius và Lexus.


Sau đó công ty sản xuất ra xe riêng hoàn toàn không người lái, là chiếc xe dùng để thử nghiệm, có hai chỗ ngồi.

2* Xe không người lái vận hành như thế nào?

Một cách tổng quát, xe không người lái được trực tiếp điều khiển bằng smartphone mà smartphone được nối kết với internet, như việc hướng dẫn đường đi bằng hệ thống định vị toàn cầu GPS (Global Positioning System) do hệ thống vệ tinh cung cấp.

xe-khong-nguoi-lai-02

Riêng “bản thân” chiếc xe phải có một bộ nhu liệu (software) nối kết tầng số với smartphone. Chiếc xe được trang bị bằng máy radar, những bộ cảm ứng (sensor), những máy camera và những dụng cụ điện tử khác. Vô cùng phức tạp.

Tất cả những thông tin về giao thông, thời tiết, và về tình trạng xe sẽ được đưa vào smartphone trước khi người chủ bước lên xe. Trên xe, người chủ dùng màn hình cảm ứng chọn điểm đến và xe tự động chạy đến nơi an toàn.

Nói chung, chiếc xe không cần người tài xế ngồi sau tay lái, nhưng cần người có trình độ làm việc với software và biết xử dụng smartphone để điều khiển chiếc xe theo ý muốn. Chương trình huấn luyện người điều khiển chiếc xe tốn 3,000USD.

Ý tưởng chủ yếu bây giờ là biến chiếc xe không người lái trở thành một phần trong hệ thống các thiết bị thông minh khác phục vụ đời sống con người bằng việc tự động hóa mọi sinh hoạt.

Về việc lái xe, người dùng có thể xử dụng smartphone hoặc máy tính để điều khiển chiếc xe. Khi lên xe, chủ xe dùng màn hình cảm ứng để lựa chọn điểm đến và xe sẽ tự động chạy đến nơi an toàn.

3* Xe không người lái của công ty Google

3.1. Xe không người lái tự động chạy trên đường phố, thả chủ chiếc xe xuống chỗ làm rồi tự động ra ngoại ô nằm chờ, sẽ chạy về khi có lịnh gọi.

Đó là dự án mà các kỹ sư của công ty Google thực hiện. Công nghệ nầy do hai tỷ phú sáng lập Google là Larry Page và Sergey Brin chủ trương.

xe-khong-nguoi-lai-03

Ngày 8-7-2012, Google công bố kết quả thử nghiệm thành công khi loại xe tự động nầy đã vượt qua 500,000km một cách an toàn trong thời gian suốt hai năm.

3.2. Tám chiếc xe thử nghiệm đầu tiên của Google

Trước năm 2012 dự án nầy nằm trong phòng thí nghiệm bí mật Google X. Ban đầu là tám chiếc bao gồm 6 Toyota Prius, 1 Audi TT và 1 Lexus RX.

Những chiếc xe có sẵn nầy được trang bị hệ thống camera bao gồm nhiều máy quay phim nhỏ, cảm ứng radar, máy quét laser để quan sát đường đi, người đi bộ, người đi xe đạp, các chướng ngại vật và xử dụng Google Street View để điều hướng di chuyển.

Tại trung tâm thung lũng Silicon (Silicon Valley) khách bộ hành dường như không để ý tới chiếc Lexus màu trắng chạy từ tốn, dừng lại đợi khách qua đường. Khác biệt duy nhất đây là chiếc xe tự động không người lái do công ty Google thử nghiệm.

Trong thành phố, xe gặp phải những trở ngại phức tạp bao gồm những người đi bộ băng ẩu qua đường, những người đi xe đạp, một tài xế vượt ẩu trước ngã tư có 4 bảng stop, và những góc khuất tầm nhìn… là những thách thức lớn cho máy điện toán trong xe. Người đứng đầu dự án nói rằng những chiếc xe thử nghiệm của họ đã giải quyết được hàng ngàn tình huống như thế.

Ngày 28-5-2014, ông Chris Urmson, giám đốc dự án xe KNL của công ty nầy viết trên Blog của ông: “Chúng tôi lạc quan hơn khi thấy rằng chúng tôi đang tiến đến một mục tiêu có thể đạt được, đó là một chiếc xe vận hành hoàn toàn không cần sự can thiệp của con người”.

3.3. Xe không người lái của công ty Google

Google thiết kế và sản xuất xe đặc biệt hoàn toàn không người lái nhằm mục đích để thử nghiệm. Đó là chiếc xe hai chỗ ngồi đáng chú ý về những điểm mà chiếc xe không có:

xe-khong-nguoi-lai-04

Xe thử nghiệm của Google Google biến cải xe thường thành xe tự lái.

Không có tay lái (Steerring wheel). Không có bảng điều khiển (đồng hồ tốc độ và báo xăng…). Không có bàn đạp thắng và chân ga. Kính xe làm bằng nhựa để bảo đảm an toàn. Tốc độ tối đa là 25mph (40km/g)

Giám đốc dự án xe KNL của Google cho biết, cốt lõi của hệ thống KNL là chiếc máy Laser được gắn trên nóc xe. Dụng cụ nầy phát ra 64 tia laser để tạo thành một bản đồ 3 chiều ghi rõ toàn bộ khu vực chung quanh chiếc xe. Những bộ cảm ứng (sensor) cho phép chiếc xe tránh được các chướng ngại vật và tuân theo luật giao thông. 4 radar gồm 3 chiếc ở trước xe và một gắn ở cản sau, giúp chiếc xe “nhìn thấy” từ xa số lượng xe để vận hành phù hợp với lưu lượng xe trên công lộ.

Một máy ảnh đặt gần kiếng chiếu hậu để ghi nhận đèn giao thông và định vị toàn cầu GPS.

Nhu liệu (software) của Google phân biệt vật thể gồm 4 thứ: Những chiếc xe đang chạy. Những người đi bộ. Những người đi xe đạp. Những thứ bất động như các bảng hiệu.

Tóm lại một chiếc xe KNL gồm có một máy vi tính được trực tiếp điều khiển bởi smartphone nối kết internet. Một máy laser và nhiều bộ cảm biến làm việc đồng bộ với nhau tạo ra chiếc xe không người lái.

Google có kế hoạch sản xuất vài trăm chiếc loại xe nầy và bắt đầu cho chạy trong thành phố vào cuối năm 2014.

4* Xe không người lái làm thay đổi thế giới

4.1. An toàn và tiết kiệm của xe không người lái

Google tuyên bố chiếc xe KNL có thể giảm 90% tai nạn, tiết kiệm 90% nhiên liệu và thời gian đi.

Liệt kê. Năm 2009 ở Mỹ có 5.5 triệu tai nạn ôtô, liên quan đến 9.5 triệu xe, làm thiệt mạng 33,808 người và gây thương tích cho 2.2 triệu người khác. Tổn thất tài chánh 450 tỷ USD.

Đến năm 2017, xe không người lái sẽ trở thành phổ biến trên đường phố. Chiếc xe không những giữ khoảng cách an toàn với xe phía trước mà còn giữ cho xe chạy đúng làn xe (lane) của mình. Xe có khả năng tự tìm chỗ đậu xe và tìm hướng đi.

4.2. Diện mạo bên trong xe cũng thay đổi

Không gian bên trong xe cũng được sắp xếp lại, có nơi thư giản, đọc sách và xem phim.

Xã hội sẽ có hàng loạt hoạt động kinh doanh sẽ biến mất, và hàng loạt hoạt động khác vào thế chỗ. Lúc đó bảo hiểm xe lại khác, nghề lái taxi và lái xe bus có thể biến mất. Giá nhà đất thay đổi, văn phòng cũng thay đổi.

5* Các hãng xe thi nhau đưa xe không người lái ra thị trường

5.1. Trưng bày xe không người lái ở hội chợ

xe-khong-nguoi-lai-05

*Chiếc Volkswagen Passat **Mercedes-Benz ***BMW tự lái 

Tại hội chợ triển lãm điện tử cho người tiêu dùng CES (Consumer Electronic Show) năm 2014 tại Las Vegas, hãng BMW ra mắt chiếc xe không người lái (KNL) của họ, có khả năng đua lết bánh và tránh chướng ngại vật.

Hãng Audi cũng giới thiệu tính năng tự động đậu xe bằng cách điều khiển smartphone.

Nissan cho ra mắt một phiên bản xe không người lái được cải biến từ xe chạy bằng điện đã bán chạy nhất thế giới, là chiếc xe chạy điện Nissan Leaf.

5.2. Xe không người lái của Campuchia

xe-khong-nguoi-lai-06

Xe chạy điện Angkor năm 2013 Xe không người lái Angkor EV 2014.

xe-khong-nguoi-lai-07

Bên trong của "Angkor EV 2014".

Ngày 24-2-2014 kỹ sư Nhean Phalloek của công ty Heng Development vừa cho ra mắt chiếc xe không người lái “Angkor EV 2014”. Trước đó, công ty nầy đã trình bày trước công chúng chiếc xe chạy điện Angkor EV 2013.

Giới sản xuất xe ôtô của Việt Nam cảm thấy tủi thân, ông chủ tịch Hiệp hội Vận tải ôtô Việt Nam phát biểu:

“Tôi thấy tủi thân, vì ngành công nghiệp sản xuất ô tô của Việt Nam đi trước rất xa so với Campuchia nhưng lại tụt hậu nhiều quá…”, ông Nguyễn Mạnh Hùng, Nguyên Chủ tịch Hiệp hội Vận tải ôtô Việt Nam chia sẻ.

5.3. Xe không người lái đầu tiên bán ra thị trường

Hãng Induct, một hảng nhỏ của Pháp đã mang đến hội chợ triển lãm điện tử cho người tiêu dùng (CES) chiếc xe KNL, chạy bằng điện, 8 chỗ ngồi, vận tốc tối đa là 20km/g với giá 20,000 USD.

Chiếc xe chạy điện không tạo ra tiếng ồn, không có khí thải và hiện đã có mặt ở thị trường Mỹ. Đặc điểm: tự lái, tự cung cấp năng lượng (điện) và thân thiện với những chiếc xe chung quanh tức là tránh va chạm hoặc đụng nhau. Xe xử dụng tia laser để chỉ đường, thay vì dùng hệ thống định vị toàn cầu GPS.

5.4. Châu Âu và Bắc Mỹ với xe không người lái.

Châu Âu và Bắc Mỹ đang cẩn thận xem xét những điều luật liên quan đến xe KNL. Tại Anh, chính phủ công bố sẽ tài trợ 10 triệu bảng Anh cho bất cứ thành phố nào muốn thử nghiệm xe KNL.Thị trấn Milton Keynes, ở Tây Bắc London đã bắt đầu cho thử nghiệm xe KNL và đến năm 2017 sẽ có khảng 100 chiếc xe tự động lưu hành trên thị trấn nầy.

6* Các tiểu bang Mỹ cho phép xử dụng xe không người lái

6.1. Bang Nevada

Đến năm 2013, trên đất Mỹ đã có 4 bang cho phép xử dụng xe không người lái là Nevada, Florida, California và Michigan.

Bang Nevada đã tạo nên cái móc lịch sử khi trở thành bang đầu tiên của nước Mỹ và của thế giới, đã thông qua đạo luật cho phép xử dụng loại xe nầy vào tháng 6 năm 2011.

Vào tháng 5 năm 2012 nha lộ vận (DMV=Department of Motor Wehicles) của bang Nevada đã cấp giấy phép cho chiếc xe KNL đầu tiên trên thế giới, đó là chiếc Toyota Prius được công ty Google cải tiến để thử nghiệm công nghệ không người lái.

Cơ quan chức năng của tiểu bang đã bắt đầu cấp “bằng lái xe không người lái”

6.2. Bang Florida và bang California

Hai bang Florida và California cũng đã ban hành luật cho phép lưu hành xe KNL từ ngày 25-9-2012. Theo đạo luật đã ký thì đến năm 2015, nha lộ vận (DMV) bang Cali phải đưa ra những quy định cụ thể cho dân chúng xử dụng xe tự lái.

Ở bang California, ngoài cái bảng số màu đỏ ra, chiếc xe KNL xuất hiện rất bình thường trước mặt mọi người, chỉ trừ những người trong xe mới biết được xe không cần tài xế, vì trong thời gian thử nghiệm bắt buộc phải có một người ngồi sau tay lái để phản ứng khi cần thiết.

Tuy nhiên, những người ngồi trong xe cũng ngại ngùng, lo sợ vì chưa hoàn toàn tin tưởng vào sự tinh khôn của chiếc xe.

Đó chính là cảm giác của Thống đốc tiểu bang Jerry Brown, khi được rước từ Dinh thống đốc đến bản doanh của công ty Google để ký ban hành luật và phát triển loại xe nầy ngày 25-9-2012.

7* Ưu điểm vượt trội của xe không người lái

- Hạn chế tắc nghẻn giao thông.
- Ít va chạm
- Giảm bớt sự tham gia của con người. (Người chủ có thể ngủ, xem phim, đọc sách…)
- Gia tăng số người lái xe, như người già, người khuyết tật.
- Không còn lo lắng tìm chỗ đậu xe. Khả năng tìm bãi đậu xe và tự động đi vào chỗ đậu.

Khi nhậu say ngà ngà chủ xe có thể về nhà một cách an toàn mà không sợ bị cảnh sát bắt làm “chim bay, cò bay” giữa công lộ. Nếu quên mất chỗ đậu xe hồi sáng thì chiếc xe sẽ tìm đến ông chủ.

Đoàn xe tự lái của công ty Google đã thử nghiệm 1 triệu km chung quanh San Francisco mà không có một tai nạn nào.

8* Luôn luôn nối kết

Tính an toàn, lượng khí thải của xe KNL tuy là quan trọng nhưng quan tâm chủ yếu của những nhà sản xuất là nổ lực thực hiện sự nối kết giữa smartphone với những thiết bị thông minh khác trong việc điều động chiếc xe để phục vụ cho đời sống.

Ví dụ như sự nối kết giữa tủ lạnh thông minh với smartphone. Tủ lạnh thông minh hết đồ ăn, rất có thể chiếc xe chạy đến cửa hàng nhận hàng đã đặt mua qua internet.

Đường đi làm mỗi ngày bổng nhiên bị tắc nghẻn, chiếc smartphone sẽ gọi người chủ đang ngủ gục, thức dậy để đưa ra đề nghị lựa chọn hướng đi khác.

Công ty Lexus đang nổ lực nghiên cứu an toàn giao thông và dẫn đầu kỹ nghệ xe hơi đi vào thời đại tự động hóa của con người.

9* Những trở ngại và thử thách của xe không người lái

Vận hành của xe không người lái dựa vào hai phương tiện chính là smartphone và internet. Smartphone có thể chạy sai do bị hư hỏng, hết điện, bị mất cắp…Internet có thể bị tin tặc tấn công chiếm lấy quyền điều khiển để phá hủy hoặc chiếm xe. Xe gặp trở ngại khi dữ liệu internet chưa được cập nhật bởi những thay đổi bất ngờ trong ngắn hạn, ví dụ như Google maps không có những bảng vừa mới dựng lên cho biết đường bị đóng để sửa chữa, đường lộ bị tuyết bao phủ không còn thấy ranh giới của các làn xe (lane). Hệ thống định vị toàn cầu GPS cũng chỉ nêu tổng quát về con đường chớ không đọc được bảng Road close, road work…

Những thử thách được liệt kê ra như sau:

1. Ai chịu trách nhiệm đối với thiệt hại?

Khi xe gây tai nạn thì ai chịu trách nhiệm về những thiệt hại do tai nạn gây ra. Người chủ không trực tiếp điều khiển xe, vậy ai chịu trách nhiệm?

2. Xe có thể bị mất cắp

Về an ninh mạng (Cyber Security), những tin tặc có thể đột nhập và phần mềm (Software) để chiếm quyền điều khiển chiếc xe với mục đích phá hoại hoặc ăn cắp xe.

3. Những trở ngại bất ngờ

Xe tự lái dựa vào bản đồ trên internet, như Google maps, Google Street View chẳng hạn, để di chuyển, thế nhưng bản đồ của hàng triệu con đường trên khắp nước Mỹ chưa kịp cập nhật bởi những “sự cố” bất ngờ xảy ra khiến cho xe bối rối, và cả con người trong xe cũng bối rối, như đường bị đóng do tai nạn dồn cục vừa mới xảy ra, cầu sập…

4. Mất nhiều việc làm có liên hệ với xe cộ.

Nếu như mức độ an toàn của xe KNL rất cao, ít gây tai nạn thì một số việc làm có liên hệ đến giao thông như ngành bảo hiểm, cảnh sát công lộ, nghề làm tài xế có thể sẽ bị mất. Đâu có phải người lái xe nào cũng biết xử dụng computer và smartphone.

10* Xe ô tô chạy bằng điện

xe-khong-nguoi-lai-08

Trước tình trạng ngày càng khan hiếm xăng dầu và ô nhiễm không khí, xe ô tô chạy bằng điện được chế tạo để giải quyết những nan đề của đời sống xã hội.

Động cơ của xe ôtô bình thường hiện có là máy nổ, do xăng bị đốt cháy, tạo ra động lực làm cho xe chạy. Máy nổ cho thoát ra khói, có khí độc CO2 làm ô nhiễm bầu không khí, gây tác hại cho đời sống con người.

Trong xe ô tô chạy bằng điện, máy của xe là một động cơ điện (Electric Motor). Động cơ điện đơn giản là những động cơ tạo ra sự chuyển động, như quạt máy, máy giặt, máy khoan, máy hút bụi, máy bơm nước…

Động cơ điện có 2 phần, nói nôm na là vỏ và ruột. Vỏ là phần cố định (Stator) có quấn những cuộn dây đồng và những cục nam châm vĩnh cữu. Ruột là phần chuyển động, (Rotor) chạy bên trong phần vỏ. Rotor cũng có quấn những cuộn dây đồng.

xe-khong-nguoi-lai-09 

Rotor và stator trong động cơ điện Bình accu chứa điện.

Động cơ xe vận hành được là do nguồn điện được chứa trong bình Accu (Battery). Xe ôtô điện không dùng xăng hay dầu. Khi máy chạy, một bộ phận phát ra điện, nạp trở lại bình Accu, nhưng số điện nầy rất nhỏ, cho nên bình Accu phải được nạp điện vào sau một thời gian xe chạy.

Có 3 nguồn điện thế để sạc điện vào bình Accu. Điện nhà 110 Volts, điện 220 V và điện 3 pha 280 V trở lên.

Xe điện không dùng xăng dầu, không nhả ra khói gây ô nhiễm, nên được gọi là Zero Emission Vehicle.

Năm 2010, ông Carlos Ghosn, tổng giám đốc công ty Nissan (Nhật) cho biết, hảng nầy sẽ sản xuất ra xe chạy bằng điện trên toàn thế giới vào năm 2012.

Xe điện có hai cái lợi, là không lệ thuộc vào xăng dầu và không nhả khói gây ô nhiễm bầu không khí.

General Motors (GM) và Toyota cũng đã bắt tay vào sản xuất xe ôtô chạy bằng điện. GM cho ra Chevrolet Volt. Các quốc gia khuyến khích người dân xử dụng xe điện, bằng cách giảm thuế nhập cảng các loại xe nầy.

10.1. Tương lai xe chạy bằng điện

Tại Hoa Kỳ, các loại xe chạy xăng dầu mỗi năm phun ra 27% khí thải, tạo ra “hiệu ứng nhà kiếng” làm hâm nóng bầu không khí bằng khí độc CO2. Nhà kiếng là nhà giữ nhiệt độ ấm để trồng những thực vật thuộc miền ôn đới và nhiệt đới. Nói chung, nhiệt độ ở trong nhà kiếng là ấm, được xây dựng ở những khu vực quá lạnh. Hiệu ứng nhà kiếng là hiện tượng hâm nóng bầu không khí.

210 triệu xe hơi ở HK chiếm khoảng 1/4 số xăng dầu tiêu thụ hàng năm.

Trước đây, một cuộc triển lãm được tổ chức ở Thủ đô Washington với 700 chiếc xe chạy điện nội địa và nhập cảng. Xe điện còn được gọi là Xe Xanh. Xe Ford Focus đã được tung ra thị trường vào năm 2012. Tạp chí Green Car đã trao giải thưởng “Viễn tượng Xanh” năm 2011 cho xe Ford Focus.

Một đặc điểm của xe Volt là có một máy phát điện nhỏ để nạp điện vào bình Accu khi xe chạy. Hàn Quốc có kế hoạch sản xuất một triệu xe điện có tốc độ cao, trên 100 Km/giờ cho đến năm 2020.

10.2. Giá cả xe chạy bằng điện

Xe điện giá cao hơn xe xăng. Lý do chủ yếu là bình Accu là nguồn thay xăng để chạy máy. Một cuộc thăm dò của Nielsen, thuộc tờ Financial Times, cho biết, 65% người Mỹ và 76% người Anh không muốn mua xe điện giá cao hơn xe xăng.

Chiếc Nissan LEAF giá 32,780 USD, được chính phủ giảm thuế Liên bang 7,500 USD, còn lại giá 25,280 USD. Riêng ở Cali, tiểu bang giảm thêm 5,000 USD nữa, nên chiếc xe giá 20,280 USD.

Chiếc Renault Fluence Z.E. 5 cửa, giá 20,000 USD sau khi giảm thuế Liên bang.

Một chiếc xe điện, chạy khoảng đường 40 miles mỗi ngày, chạy liên tục như thế suốt 7 năm, (hoặc 102,200 miles=164,500 Km) thì phải thay phụ tùng hao mòn của động cơ điện, trị giá 1,800 USD đối với xe Nissan.

Trong tương lai, tại những trạm xăng, hoặc tại những trạm chuyên sạc điện vào bình Accu, sẽ có thêm những dịch vụ nạp điện nhanh khoảng 30 phút, sẽ đầy đến 80% của bình Accu. Có 3 mức độ nạp điện. Nạp với nguồn điện nhà 110 Volts, điện 220 V và điện 3 pha trên 280 V.

11* Xe ôtô Hybrid

xe-khong-nguoi-lai-10

Xe Hybrid là xe kết hợp 2 loại động cơ, một xăng và một điện. Mục đích của xe là tiết kiệm xăng và giảm ô nhiễm không khí.

Động cơ điện là phụ, chạy bằng Motor điện. Một bộ điều khiển điện tử sẽ quyết định, khi nào xe chạy máy điện, khi nào chạy máy nổ của xăng.

Động cơ điện chạy một mình trong những trường hợp như sau:

Khi xe ngừng mà máy chạy thì động cơ điện làm việc. Khi xe xuống dốc, nghĩa là xe không cần sức tải để kéo xe chạy, khi xe chạy với tốc độ chậm trong thành phố.

Hai động cơ điện và xăng cùng chạy: khi xe chở nặng, xe lên dốc, hoặc tăng tốc độ tối đa.

Tóm lại, xe Hybrid chỉ tiết kiệm được xăng, làm giảm ô nhiễm, nhưng giá cả thì cao hơn các loại xe chạy xăng thông thường.

Những hiệu xe Hybrid: Toyota Prius, Ford Escape Hybrid, Honda Civic Hybrid, Honda Insight.

12*Kết luận

Giấc mơ xe không người lái của con người đã thành hiện thực. Tập đoàn tài chánh Morgan Stanley dự báo, xe tự động sẽ tiết kiệm cho nền kinh tế Mỹ chừng 1,300 tỷ USD mỗi năm.

Báo cáo của tập đoàn nầy cho biết, xe tự lái cơ bản đã được bán ở các Showroom. Xe bán tự động sẽ xuất hiện trong vòng 18 tháng tới và xe hoàn toàn không người lái sẽ ra đời vào cuối thập niên nầy.

Trúc Giang
Minnesota ngày 21-6-2014

Quanh Đi Ngó Lại, Chỉ Tui Với Bà

Email

 Quanh Đi Ngó Lại, Chỉ Tui Với Bà

 

 

Thấm thoát mà mình đã nghỉ hưu được 6 năm rồi.
Ai cũng vậy, làm việc đến một tuổi nào đó thì cần nên nghỉ. Tuy luật không bắt buộc mình phải nghỉ nhưng thông thường thì thiên hạ nghỉ khi họ được 65 tuổi. Đây là tuổi được xem là già, và được luật pháp cho lãnh tiền cao niên pension du Canada hay old age pension. Tuy không nhiều nhưng có vẫn còn hơn không.
Thế hệ baby boomer nay đều bước hết qua ngưỡng cửa 60-65 tuổi, nên kẻ trước người sau đã bắt đầu nghỉ hưu rồi.
Đây là một giai đoạn mới vô cùng quan trọng trong cuộc đời của mỗi người.

* * *

Đi du lịch

Điều kiện là cần phải có sức khỏe và có “chút đỉnh” tiền.
Đi du lịch xa là cái mode thường thấy nhất trong mấy năm đầu khi vừa mới nghỉ hưu.
Theo nhiều cụ kinh nghiệm, thì mấy năm đầu lúc vừa mới nghỉ thì thiên hạ có khuynh hướng đi du lịch ào ào.
Từ 75 tuổi trở đi thì họ bắt đầu thấm đòn, sức khỏe yếu đi, hay mỏi mệt bất tử, nên sự hăng say du lịch của buổi đầu cũng dần dần giảm theo năm tháng.
Các tours du lịch xa có guide hướng dẫn rất được giới cao niên ưa chuộng vì tiện lợi và rất khỏe. Ngược lại, tụi trẻ thì thích được tự do quyết định nên chuộng giải pháp mướn xe, muốn chạy đâu, viếng đâu tùy thích.
Hầu như không ít bà con mình, đặt ưu tiên chuyện về Việt Nam trong chương trình du lịch của họ… Kế là qua Mỹ hoặc qua các nước Âu Châu, trước là đi chơi và sau là ghé thăm bà con hay bạn bè một thể.
Có nhiều người đi tours Trung Quốc, đi hành hương Ấn Độ, v.v…
Bạn bè chí thân thường rủ nhau đi du lịch chung cho vui.
Người thì đi tours nghỉ mát tại các resort ở Mexico, Cuba hoặc các đảo vùng Caribbean, v.v…
Tùy theo mùa, giá cả có khác nhau. Trung bình, nguyên trọn gói, bao vé máy bay khứ hồi từ Montreal, ăn ở một tuần trong hotel 4 sao của resort lối 1300- 1500$.
Nếu là mùa ế low season, giá có thể còn rẻ đi rất nhiều.
Người khác thì theo tours du thuyền cruise trong một tuần lễ tại vùng biển Caribbean. Ghé qua các đảo như Saint Martin, Sainte Croix, Saint Kitts, Virgin Islands, Grenada…
Có người đi tours vùng Nam Mỹ, Panama… hoặc tours vùng Hawaii, tours Alaska xem gấu trắng.
Các tours du thuyền vùng Caribbean, tàu chạy ban đêm cho tới sáng lúc 7 giờ là cập bến vào một đảo. 8 giờ sáng thì bắt đầu cho du khách lên bờ chơi. Đi đâu thì đi nhưng phải trở xuống tàu trước 5 giờ chiều.
Lối 80% du khách đều là các người cao tuổi.
Có người đi theo các tours du thuyền lâu nhiều tuần bên Âu Châu hay bên Á Châu. Mục đích để thăm viếng được nhiều xứ.
Du thuyền Princess Cruises ghé qua nhiều nước như Thái Lan, Singapore, Tp Hồ Chí Minh, Hong Kong, Tp Pusan Nam Hàn v,v…
Tours du thuyền có thể được xem là sang trọng và rất thích hợp cho lớp tuổi già.
Nhưng có một sự thật là đi đâu lâu ngày, khi trở về tới nhà mình thì vẫn cảm thấy khỏe gì đâu.
Được nằm ngủ trên cái giường của mình hằng quen thuộc thì không có gì sung sướng hạnh phúc cho bằng!

Mỗi ngày, hưu viên thường làm gì?

Sáng sáng, các ông thường hay đến mấy cái thương xá hay mấy tiệm cà phê bình dân ngồi chùm nhum với nhau đấu láo và ngó ông đi qua dòm bà đi lại.
Các bà thường có thú đi la cà, đi tà tà, đi vòng vòng trong thưong xá. Hết tiệm nầy, đến tiệm khác, để rửa mắt windowshopping mà thôi. Vô tiệm, lấy cái nầy, rờ cái kia, ướm lên người, đeo vào cổ, lại xem kính, ẹo qua ẹo lại, rồi bỏ món hàng trở lại chỗ cũ cũng thấy sướng rồi.
Rửa mắt là một cái thú tiêu khiển của phụ nữ bất luận tuổi tác nhưng không phải là kiểu của bọn nình ông.
Khoa học nói rằng shopping là một cái thú của đàn bà để giúp họ thư giãn. Vậy chúng ta nên thông cảm cho mấy bà.
Các ông thì ngồi chờ vợ tại các ghế băng ngoài hành lang, ngắm cô đi qua bà đi lại, ngáp ngắn ngáp dài. Có ông thì dọc sách, đọc báo… tìm ý gõ bài.
Cũng có một số ông thích hẹn hò nhau để tán gẫu ở những quán cà-phê, quán phở, v.v.
Có ông bạo hơn cũng như văn minh hơn, muốn tự thưởng mình sau bao năm dài đăng đẳng làm việc vất vả, bằng những chuyến du lịch về Việt Nam trước thăm mồ mả ông bà, sau là nếu có thể giúp các em thoát cảnh nghèo đói để đổi đời mà cả hai đều có lợi.
Nội cái được cô gái gọi mình bằng anh xưng em ngọt như đường phèn cũng thấy sướng tê cả người và được trẻ lại ít nhứt cũng 30 tuổi rồi.
Nghe nói với số tiền trợ cấp hưu pension hay tiền già 1000$ một tháng bên nầy, nhưng về bển thì tha hồ mà ăn chơi phè phỡn, dư sức… nổ.

Tổ chức cuộc sống cho có ích lợi

Niềm vui tao nhã (Photo NTC 2013)Phần đông đa số người già nghỉ hưu rất rảnh rỗi.
Tập thể dục thể thao như chạy bộ jogging, đi bộ; tập tài chi dưỡng sinh, khí công, aerobic; đánh cờ tướng hay chơi golf, đánh tennis, đánh ping-pong, vân vân.
Việc giữ hộ cháu nhỏ trong vòng đôi ba ngày cũng là một niềm vui cho các bậc ông bà.
Một số cụ lo xa, quan tâm đến việc tu hành cũng như việc thiền định để tìm sự an lạc cho tinh thần cũng như để chuẩn bị cho kiếp sau, vân vân.
Có người cảm thấy quá nhàn rỗi…
Không biết làm gì trong ngày, hết đứng thì ngồi, ra vô, đi tới đi lui, ngó trước ngó sau, hết ngồi rồi nằm.
Vào phòng nghiền ngẫm internet, chốc chốc lại check email.
Xong ra salon mở ti-vi.
Đọc báo thì đọc hết tờ nọ đến tờ kia, lướt qua tin xe cán chó, đến các mục quảng cáo bán nhà, sang nhà hàng, sang tiệm nails… Kế đến là mục gỡ rối tơ lòng thòng. Riêng mục tìm bạn bốn phương, thấy nhiều phụ nữ đầy đủ “công dung ngôn hạnh” mà sao số lại cô đơn hẫm hiu vậy cà, thấy tội nghiệp họ quá!
Rồi chơi luôn tất cả các tin vui lẫn tin buồn, kể cả cáo phó phân ưu. Nghĩ quẩn không biết chừng nào tới phiên… mình đây? Các bạn có để ý không? Có cái lạ, vài năm gần đây tui ít thấy có báo nào đăng tin vui, chia mừng đám cưới cả, nhưng ngược lại hầu như cứ 1-2 tuần là tờ Thời báo Canada có đăng cáo phó.
Có người lấy phone gọi đầu nầy đầu nọ, nói chuyện tầm xàm bá láp cho đở buồn.
Tình trạng nầy mà kéo dài, dám khiến nhiều cụ dễ bị rơi vào sự buồn chán hay trầm cảm lắm!
Có cha thì suốt ngày lo gõ bài đăng báo chùa cho đở buồn, và để đầu óc khỏi nghĩ quẫn dám bị bệnh tâm thần lắm.

Gặp lại bạn bè

Bạn bè lâu ngày gặp lại vợ chồng tác giả thì thường hay hỏi những câu đại loại như sau:
- Lúc rày nghỉ có khỏe không? Khỏe chớ!
- Lúc này nghỉ rồi làm gì? Không có làm gì hết, nghỉ mà!
- Có đi đâu chơi không? Có khi đi, có khi không!
- Có đi về Việt Nam chưa? Dà, tui chưa có tính lúc nầy!
- Có đi làm thiện nguyện không? Dạ có, làm từ lâu rồi, giữ cháu đó!
- Có làm công việc gì khác không? Có chớ, nhiều việc không tên, nhớ hổng hết!
- Nghỉ ở nhà có chán không? Đâu còn thì giờ dư đâu mà chán!
- Nghỉ ở nhà có thường bị bả đì không? Anh sao tui vậy mà!
- Nghỉ ở nhà, ổng thường làm cái gì? Dà thưa lúc nào? sáng hay tối? cũng giống như mấy ông khác vậy thôi!
- Sao cũng còn trẻ (?) hoặc job thơm (?) mà nghỉ chi cho uổng vậy! Thôi đi, bộ xỏ ngọt người ta hả!
Bao nhiêu câu hỏi trên cũng đủ nói lên tâm trạng lo lắng chung của mọi người trước viễn tượng về hưu.
Mỗi người mỗi hoàn cảnh khác nhau, không ai giống ai hết.
Có người phải nghỉ hưu vì hãng đóng cửa, vì bị mất việc, vì vấn đề sức khoẻ hay cũng vì hoàn cảnh bắt buộc…
Tóm lại, những điểm lo lắng chung của mọi người mà tác giả nhận thấy quan trọng chính là ở ba điểm như sau:
1/ quan hệ giữa vợ chồng
2/ sức khỏe
3/ tiền bạc

Giai đoạn “tang chế” sau khi nghỉ hưu

Ai cũng phải trải qua một giai đoạn buồn chán vì phải thay đổi nếp sinh hoạt thường ngày từ mấy chục năm nay lúc còn đi làm. Thời gian nầy dài hay ngắn tùy theo người.
Các nhà tâm-lý-học gọi đây là giai đoạn “tang chế” (période de deuil), nghĩa là hưu-viên cảm thấy mất mát một cái-gì-đó mà mình hằng quen thuộc trong đời sống.
Trong thời gian nầy, họ rất dễ bị rơi vào tình trạng trầm cảm.
Nếu tình trạng nầy kéo dài thì cần phải đi tham khảo ý kiến của bác sĩ.

Tại sao có người sợ nghỉ hưu?

- Có người đã đủ tuổi về hưu nhưng không muốn nghỉ vì còn quá yêu… công việc hay ghiền việc (workaholic)!
- Có người muốn nghỉ hưu nhưng phải ráng cày vì họ còn phải nuôi con ăn học thêm một vài năm nữa!
- Có người vẫn còn duy trì sự làm việc, nhưng chỉ làm bán thời gian (part time) hoặc chỉ làm một hay hai ngày trong tuần!
- Có người đã nghỉ hưu, nhưng sau đó trở vô xin làm việc lại!
Ngoài ra, cũng còn nhiều lý do phức tạp khác…
“Tui sợ ở nhà hoài sanh bệnh” hoặc
“Tui cũng muốn nghỉ lắm nhưng sợ ở nhà không có gì làm, chán lắm”
Đây là những câu tâm tình mà người gõ thường hay nghe các bạn đàn ông nói.
Phải chăng đó là những lý do thật sự?
Nhưng cũng không hiểu tại sao dân chúng lại phản đối dữ dội khi chính phủ sở tại muốn kéo dài tuổi làm việc ra thêm nữa, thí dụ như bên Pháp?
Còn ở Canada, chấp nhận cho nghỉ hưu hiện nay là 65 tuổi, nhưng sẽ tăng lên 67 tuổi trong vài năm tới.
Báo Tây có nêu những lý do tại sao một số người vẫn còn muốn tiếp tục đi làm mặc dù họ đã tới tuổi cần hưu trí rồi, trong đó có hai lý do chính là:
- ông anh sợ phải ở nhà thường xuyên với bà chị (?)
- kinh tế, tài chánh khó khăn nên cần phải đi làm thêm để kiếm thêm chút đỉnh cho bả vui (?).
Có bạn thì thành thật hơn: “tui ngại ở nhà vì phải chạm mặt thường xuyên với bà xã quá. Sợ gây lộn tối ngày, sợ chiến tranh lạnh quá”.
Vấn đề nầy là một sự thật mà ai cũng phải đành chịu thôi. Chạy đâu cho khỏi!
Nhưng gần đây báo chí Mỹ có nêu một… tin mừng. Không biết có nên tin hay không?
Tin mừng cho những cặp vợ chồng khắc khẩu: “Cãi nhau sống lâu”
Cãi nhau thường xuyên để xả bớt xú bắp rất tốt cho sức khỏe tâm thần và sẽ sống rất lâu để mà cãi với nhau cho tới ngày xuống lỗ (?) Hi hi hi!
http://www.livescience.com/4814-spouses-fight-live-longer.html
Trong các khóa học hướng dẫn coaching “chuẩn bị nghỉ hưu” (pre-retirement courses) cho nhân viên nhà nước hoặc cho các công ty, các thuyết trình viên là các nhà tâm-lý-học thường nêu cái vấn nạn nầy lên để chúng ta đừng ngạc nhiên lúc phải ở nhà thường trực với người hôn-phối của mình.
Ai cũng vậy cả! Chạy đâu cho thoát bạn ơi! Ai biểu ham.

Quanh đi ngó lại, chỉ tui với bà

Nhưng nếu suy nghĩ cho tận cùng, thì còn đôi bạn cũng vẫn còn thấy mình may mắn và hạnh phúc hơn rất nhiều, đúng không các lão ông lão bà?

* Thơ con cóc
Chiều chiều về tới cổng nhà,
Nhà tui trông ngóng từ nhà ngó ra.
Nghỉ hưu lẩn quẩn quanh nhà,
Quanh đi ngó lại, chỉ tui với bà.

(Nguyễn Thượng Chánh)

Montreal, June 2014
Nguyễn Thượng Chánh, DVM

 

 

Tôi và Bố

Email

Tôi và Bố

Hình nhà thờ Đức Bà ở góc phải trên, bên trái là trường tiểu học Hoà Bình.

Tôi lớn lên trong thời Đệ Nhị Cộng-Hòa, Bố tôi là một viên-chức của Bộ-Nội-Vụ, trụ sở ông làm việc nằm ở số 164 đường Tự-Do (góc với Nguyễn-Du) - Bây giờ đổi tên là Đồng-Khởi. Thuở Mẫu-Giáo và Tiểu-Học, Bố cho tôi theo học ở trường Hòa-Bình, bên cạnh Nhà Thờ Đức Bà, đối diện Bưu-Điện Saigon, chắc có lẽ để tiện việc đưa đón tôi.

Sau giờ tan học, Bố thường dẫn tôi vào sở vì ông còn bận làm việc đến hết giờ mới đưa tôi về nhà; vì Mẹ phải lo cơm nước cho gia-đình nên không đón tôi được. Trong ký-ức tôi vẫn còn nhớ tấm thảm đỏ trải dài suốt dãy hành-lang trong sở Bố, nhớ những cái xoa đầu tôi của ông “Xếp” (Boss) Bố là ông Lê-Công-Chất (Thứ-Trưởng Bộ-Nội-Vụ lúc bấy giờ). Nhớ hoài những viên kẹo ngọt, những hộp bánh “Bít-quy” (crackers) của mấy cô, mấy bà thư-ký nhân-viên làm việc với Bố thường đem cho tôi ăn… Có lẽ vì thế mà tôi thân với Bố từ bé và ít khi nào kể cho Mẹ tôi nghe về những người đẹp trong sở Bố làm… (Theo lời Bố dặn).

Đối với Bố tôi, bữa ăn trưa và tối trong gia-đình là điều vô cùng quan-trọng không thể thiếu một thành-viên nào trong nhà. Ngày xưa, giờ giấc làm việc của các công-nhân-viên chức Việt-Nam vẫn theo chính-sách của người Pháp, đó là được nghỉ trưa từ một đến hai tiếng mỗi ngày. Bố đã bảo với Mẹ tôi và các chị tôi rằng: “Bà và các con dầu đi đâu cũng phải thu-xếp về nhà có mặt đầy đủ trong hai bữa ăn của gia-đình!” … Lời dặn chỉ có thế và mọi người trong nhà đều răm-rắp nghe theo. Về sau này khi lớn lên tôi mới hiểu đó là cách Bố tôi giữ gìn mái ấm hạnh-phúc và cũng là cách dễ nhất để ông có thể gần gũi vợ con, vì trong bữa ăn mọi người đều kể cho nhau nghe về những diễn biến trong ngày, chúng tôi đều phải trình bày những khó-khăn trong học-đường và xin ý kiến Bố-Mẹ; cũng như Mẹ thường lên kế-hoạch để bàn định về những ngày nghỉ lễ hoặc cuối tuần (thí dụ như: đi Cấp, đi lên rẫy ở Long-Khánh, Đà-Lạt hay đi Lái-Thiêu ăn trái cây v.v…)

Nhờ vậy mà bây giờ tiền lệ đó đã được tôi áp-dụng trong tiểu-gia-đình mình, nhưng chỉ được bữa ăn tối mà thôi vì làm việc ở Hoa-Kỳ không có giờ về nhà để nghỉ trưa.

truong-Trung-Vuong

Trường nữ trung học Trưng Vương.

Thuở tôi mới thi đậu vào trường Nữ Trung-Học Trưng-Vương, có lần Bố đưa chúng tôi đi đến một siêu-thị ở đường Nguyễn-Du (gần sở Bố) gọi là chợ “PX”. Hình như thời bấy giờ Saigon chỉ có duy nhất nơi này bán hàng nhập-cảng từ Mỹ. Bất chợt tôi nhìn thấy một chiếc xe đạp mini gấp được làm đôi để có thể bỏ vào “cốp” (trunk) xe hơi, chiếc xe màu bạc óng-ánh đã hấp-dẫn tôi hơn cả kẹo sô-cô-la (chocolate), cà-rem hộp (ice cream) và bất cứ thứ gì trong chợ lúc bấy giờ.

 

xe-dap-miniTôi đã ở lì trong siêu-thị không chịu đi về sau khi Mẹ mua xong những thứ cần thiết. Khi Bố kéo tôi đi, tôi bỗng òa khóc nức nở và chỉ tay vào chiếc xe đạp nói rằng: “Con chỉ về khi Bố mua cho con chiếc xe đạp kia thôi!” Trong đầu óc bé nhỏ của tôi lúc ấy có biết bao nhiêu là hình ảnh thích-thú hiện ra, vì nếu tự một mình được chạy đến trường (kiểu xe đạp duy nhất mới có ở nước Việt-Nam thời bấy giờ), bạn-bè tôi chắc-chắn sẽ vô cùng ngạc-nhiên, thích-thú, khâm-phục... Bởi phần đông gia-đình đứa nào cũng khá giả, có tài-xế đưa đón và hơn nữa, người lớn đều xem chúng tôi là trẻ nhỏ không được đi học hoặc đi ra đường một mình vì sợ bị “Mẹ Mìn” bắt cóc!...

Tôi còn nhớ phản-ứng của Mẹ tôi là mặt bà đỏ bừng lên (có lẽ thấy lần đầu tôi làm nũng nơi công-cộng), Mẹ đến bên tôi ôn-tồn bảo: “Con bé hư quá! Nín khóc ngay, không được nhõng-nhẽo giữa chợ thế này, người ta cười Bố-Mẹ kìa!” Được sự vuốt-ve của Mẹ, tôi càng khóc lớn hơn vì cảm-giác tủi thân chưa được Bố quan-tâm đến.

Tuy khóc nhưng mắt tôi vẫn dõi theo hành động của Bố, tôi thấy Bố đi hỏi giá chiếc xe đạp, sau đó ông quay lại nghiêm-nghị bảo với tôi rằng : “Bố sẽ mua rồi dạy cho con cách điều-khiển vì lái xe đạp không phải dễ; với điều-kiện là con không được tự ý một mình đạp xe ra đường vì sẽ rất nguy-hiểm, con nghe rõ chưa?”… Tôi gật đầu ngay vì lúc ấy tai tôi nào có nghe rõ những lời Bố dặn dò; trong tim óc non-nớt của tôi cái hình ảnh chiếc xe đạp mini gấp xinh-xắn kia đã chiếm trọn mất rồi!!! Nên bất cứ lời hứa nào với Bố lúc ấy tôi cũng sẵn-sàng đồng ý; miễn sao tôi phải có nó cho bằng được thì mới mãn-nguyện với thèm khát của chính mình.

Từ đó, mỗi buổi chiều, sau giờ cơm tối, Bố dạy tôi cách giữ thăng bằng để đạp xe, lúc đầu Bố vịn sau yên cho tôi chạy, rồi dần dần ông buông hẳn tay ra, tôi biết lái ngon lành…

Nhóm bạn thân của tôi gồm chín đứa, vì nhỏ con và học giỏi nên ba đứa ngồi một bàn chiếm mấy dãy đầu trong lớp, đối diện với Giáo-sư. Thầy-Cô và mọi người vẫn thường gọi đám học trò ồn-ào cao ngồng ngồi cuối lớp là “xóm nhà lá”.

Tôi đã khoe với chúng bạn về chiếc xe đạp gấp của mình. Đứa nào cũng mong mỏi tôi đạp xe đến trường để chúng chiêm-ngưỡng và lái thử. Tôi cố suy nghĩ nát óc để tìm ra phương kế. Thường thường, Bố tôi về nhà sau khi dùng bữa thì nghỉ trưa, giờ Bố nghỉ là chú tài có nhiệm-vụ chở tôi đi học. Đến chiều tan trường, chú đến đón tôi trước rồi mới đón Bố từ sở về nhà chúng tôi ở phố Tân-Định. Đã đôi lần tôi dò la ý của Bố là tôi muốn được tự-lập bằng cách đạp xe đến trường một mình, Bố đã quắc mắt, gằn giọng bảo: “Con đã hứa với Bố như thế nào trước khi Bố mua xe cho con?”… Thế là tôi im ngay.

Cơ hội ngàn vàng đã đến với tôi, có một buổi trưa sau giờ ăn, Bố vào phòng nghỉ như thường lệ. Mẹ tôi có công việc phải đi Đà-Lạt vài ngày; tôi sửa-soạn cặp-táp xong chạy xuống phòng trọ của chú tài (bên cạnh phòng chị giúp việc nhà), thấy chị Ba đang cạo gió cho chú tài. Tôi bảo: “Trời ơi! Chú Minh bị trúng gió rồi, chú nghỉ ở nhà đi để chút nữa còn đưa Bố đi làm, con đi xe đạp đến trường được rồi!”

Cả hai người đều trợn tròn mắt nhìn tôi. Chị Ba nói ngay: “Không được đâu cô, Ông dặn tụi tui là coi chừng không cho cô đạp xe ra ngoài đường.” Chú tài bỗng dưng mặt đỏ như gấc cũng nói theo: “Có bệnh gì tôi cũng ráng đưa cô Út đi, lỡ ông biết được tôi bị đuổi việc liền a!” - Tôi mới ngồi xuống kể-lể cho chị Ba và chú tài nghe về sự trông đợi của mấy đứa bạn thân mong đựợc nhìn thấy chiếc xe đạp gấp, nếu không một lần mang đến cho xem thì chúng nó sẽ bảo tôi là “thợ vẽ”, làm gì có chiếc xe đạp mini bằng sắt mà gấp lại được…

Tôi đem tất cả khả năng “hùng-biện” của mình để thuyết-phục hai người. Nhất là hôm ấy tôi biết trước mình được về sớm hai giờ cuối. Tôi nói rằng tôi sẽ đạp xe về nhà ngay, nếu Bố hỏi chú Minh về tôi thì cứ bảo “Cô Út đang ở nhà vì hôm nay lớp được nghỉ do Thầy Cô bận họp”; tôi còn dặn-dò thêm là chú Minh không phải nói dối với Bố tôi điều gì cả, vì lúc ấy chắc-chắn là tôi đã có mặt ở nhà rồi! Thấy giọng tôi chắc ăn như bắp. Chú Minh có vẻ xiêu lòng, phần vì chú có vẻ rất mệt mỏi; nhưng chị Ba thì run lẩy-bẩy như sắp làm một chuyện động Trời.

Mọi việc thu-xếp êm-xuôi xong, tôi ung-dung đạp xe đến trường một mình lần đầu tiên trong đời, Saigon hôm ấy là mùa mưa và Trời không có nắng, tôi rất thận-trọng đạp từng vòng, từng vòng xe… Vì chiếc xe tôi đang chạy quá là đặc-biệt, lần đầu tiên xuất-hiện trên phố xá nên người đi đường ai cũng chăm-chú ngạc-nhiên ngắm nhìn.

Tôi còn nhớ là khi đến trường, tôi đã gởi chiếc xe yêu quý của mình trong nhà bác lao-công và cho bác ít tiền. Đến giờ tan lớp, các bạn tôi xúm-xuýt, trầm-trồ bu quanh chiếc xe, tìm cách gấp đôi lại rồi gỡ ra, tôi cho mỗi đứa chạy thử một vòng ở cuối con đường Nguyễn-Bỉnh-Khiêm. Có đứa không biết đạp cũng đòi dẫn bộ đi cho oai. Con đường ngập xác lá vàng, những trái “Giáng-Tiên” rơi rụng từ trên cao xuống xoay vòng cầu nên thơ, đẹp như một bức tranh vẽ. Chưa bao giờ tôi thấy mình hạnh-phúc như thế với bạn bè…

Bất thình-lình, mây đen kéo tới, tôi quýnh lên từ giã các bạn để còn đạp xe về nhà sớm. Theo lộ-trình mỗi ngày chú tài đưa đi, tôi chạy dọc con đường Thống-Nhất (bây giờ đổi tên là Lê-Duẩn), đến đường Hai-Bà-Trưng quẹo tay mặt, chạy một quãng là sẽ về đến nhà.

Ông Trời bỗng đổ mưa như trút nước, mưa mịt mù phố-xá. Lần đầu tiên tôi được tắm mưa trên đường phố, cảm giác lạnh và sợ, tim tôi đập loạn lên nhưng chân vẫn không ngừng đạp. Đến gần trước Tòa-Đại-Sứ Mỹ, tôi thấy xe mình lao vào một vật cản bằng sắt lù lù trước mặt, một cái “Rầm”, tôi té xuống đường, rách toạt vạt áo dài trắng, tôi thấy máu mình chảy ra từ cánh tay, bàn chân và rồi… Một ông lính Mỹ trong quân-phục, đội nón sắt có chữ “MP” đang gác trước cổng Tòa-Đại-Sứ chạy nhào tới bế xốc tôi lên, tôi bất tỉnh ngay lúc đó - mê-man và chẳng còn hay biết gì nữa…

toa-dai-su-My-o-Saigon

Tòa Đại-Sứ Mỹ ở Saigon nằm trên đại-lộ Thống-Nhất..

Tôi bị sốt li-bì mấy ngày liền, lúc lơ-mơ tỉnh dậy thấy Mẹ và Bố, sợ quá tôi lại ngất đi, không ăn uống gì được, Bố phải đưa tôi vào bệnh-viện “Đồn-Đất” để được các bác-sĩ Pháp chữa trị & tiếp nước biển. Họ nói rằng tôi bị “Cảm Thương Hàn”.

Một tháng trời tôi phải nằm viện, bỏ học vì cơn đau “thập tử nhất sinh”. Mẹ tôi cầu Trời, khấn Phật ngày đêm. Bố tôi xanh xao vì lo lắng, ông cũng mất ăn, mất ngủ chỉ vì quá thương con.

Cuối cùng, tôi khỏi bệnh. Ngày xuất viện về nhà, Bố mua cho tôi một bó hoa “Tulip” màu vàng rất đẹp (chắc hẳn từ Đà-Lạt đem về), không một ai dám nhắc đến cái tai-nạn “chiếc xe mini gấp của tôi”. Chú tài-xế Minh không bị đuổi việc và chị Ba vẫn là người làm trong nhà.

Mãi sau này khi ra nước ngoài, chị tôi mới kể rằng lúc bấy giờ, Bác-Sĩ cấm mọi người trong nhà nhắc đến chuyện đó! Bắt buộc những sinh-hoạt phải bình-thường như trước lúc tôi gặp tai-nạn.

Đến năm 1981, Bố lo cho tôi đi vượt biển, tàu tôi may mắn được dàn khoan cứu vớt, tôi qua Úc định-cư rồi vài năm sau, tôi lo thủ-tục bảo-lãnh cho Bố-Mẹ, các chị cùng đoàn tụ gia-đình. Suốt thời gian này tôi được dịp phụng-dưỡng hai đấng Phụ-Mẫu để đáp đền phần nào tình-thương vô bờ bến các ngài đã dành cho tôi.

Sau này tôi qua Mỹ định-cư. Vì tư-tưởng luôn tìm-tòi, mạo-hiểm và thích khám-phá, tôi đi chu-du nhiều nơi trên thế-giới. Lúc hay tin Mẹ lâm bệnh, tôi đã bay trở lại Úc để lo cho Mẹ tôi đến ngày bà nhắm mắt. Bố ở với các chị, tôi phải quay về Mỹ, vì lúc ấy tôi đã có gia-đình.

Đúng một năm sau ngày Mẹ mất. Một buổi chiều đầu tháng tám, tôi nhận điện-thoại từ Úc, hung tin báo rằng Bố tôi đang hấp-hối, tôi xin bên nhà một bức điện thư của bệnh-viện chứng nhận để ra phi-trường được mua vé khẩn. Bố tôi nhắm mắt lúc tôi đang bay ở trên Trời.

Tới Phi-Trường Melbourne, làm thủ-tục nhập cảnh xong, tôi bước ra ngoài thấy một tiệm bán hoa. Duy nhất một bó “Tulip” vàng nằm trong chậu xen lẫn với những bó hoa Hồng, LyLy, Cúc trắng… Nước mắt bỗng tuôn trào, không đắn đo, tôi đến mua ngay bó hoa “Tulip” vàng ấy. Thuê xe lái thẳng đến bệnh-viện, tôi đọc kinh suốt đoạn đường dài, đầu nhức như búa bổ, nhưng sao hình ảnh chiếc xe đạp mini gấp trong chợ “PX” năm nào hiện ra rất rõ. Nhất là khuôn mặt đỏ bừng của Mẹ khi tôi làm nũng, rồi đến hình ảnh Bố, cái nhìn nghiêm-khắc nhưng đầy trìu mến của Bố bao trùm lấy tôi…

Đến cửa bệnh-viện, tôi mệt gần muốn xỉu. Người ta cho biết xác Bố tôi đã được đưa vào phòng lạnh. Tôi khóc ngất, đòi được gặp Bố. Các nhân-viên phải làm thủ-tục ngay vì biết tôi mới từ Mỹ bay về. Mười phút sau, một người y-tá dẫn tôi đi qua một hành lang dài hun-hút im-lìm hai dẫy tường trắng toát màu vôi. Tôi lien-tưởng đến dãy hành lang trải thảm đỏ trong sở Bố ngày xưa. Mắt tôi cay xé, đến trước một căn phòng với cánh cửa sắt thật dầy (có lẽ để giữ được độ lạnh phía bên trong), người y-tá khó khăn lắm mới đẩy được cánh cửa để đưa tôi vào.

Một thế-giới khác! Lạnh toát và thật xa lạ, Bố tôi nằm thanh thản như ngủ trên một chiếc giường cũng bằng sắt lạnh, hai tay chắp trước ngực. Đó là giấc ngủ ngàn thu của Bố, tôi xin người y-tá ra ngoài cho tôi được một mình với Bố. Ông ta hỏi lại tôi bằng tiếng Anh: “Are you sure?” Tôi gật đầu bảo chỉ vài phút thôi! Cánh cửa đóng lại sau khi người y-tá bước ra, tôi ôm chầm lấy xác Bố mà khóc nức nở. Tôi ước gì những giọt nước mắt nóng của mình sẽ làm ấm lại thân thể đóng băng của Bố tôi. Tôi đặt bó hoa “Tulip” vàng gọn gàng trên ngực Bố.

tulip

Hoa “Tulip” vàng.

Bó hoa “Tulip” vàng được liệm cùng xác Bố tôi, thay cho lời tạ lỗi mà tôi không có dịp để tỏ bày khi Bố còn sống về vụ việc năm xưa.
Bây giờ ở Hoa-Kỳ, vào mỗi dịp Giỗ Bố hoặc lễ Father’s Day, tôi đều tìm mua một tấm thiệp có hình hoa “Tulip” vàng đề vào đó ba chữ: “Con Yêu Bố!”, rồi đốt đi như gửi vào đất, vào gió tình của tôi và Bố trong ngút ngàn thương-yêu  ./. 

Tác-giả: Diamond Bích-Ngọc.


Trang 1 trong tổng số 15

Chân Ngôn Thiền

3. Bạn hãy luôn cảm ơn những ai tạo ra nghịch cảnh cho bạn.
THƯƠNG TIẾC GIỌNG CA VÀNG
HÀ THANH

Bác Sĩ Nha Khoa

Nguyễn Thùy Linh DDS
770-986-0773

Tìm Hiểu Pháp Luật

Tiến Sĩ Luật Khoa Tom Huỳnh
949-444-2544

Mậu Thân ở Huế

Tội ác lớn nhất của Cọng Sản trong lịch sử Việt Nam
Viet Cong Strategy of Terror
TÙ NHÂN BẤT KHUẤT
PHẠM THANH NGHIÊN
30 tháng 4
Nhớ" Trịnh Công Sơn "

Bài Mới


Bạn đang tìm xem các bài trong mục: SINH HOẠT & ĐỜI SỐNG Chia Xẻ Kinh Nghiệm