Người Việt Atlanta

www.nguoivietatlanta.com

  • Full Screen
  • Wide Screen
  • Narrow Screen
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size

Huyền Thoại Về Thịt Dê Và Đệ Tam Khoái

Email

 Huyền Thoại Về Thịt Dê Và Đệ Tam Khoái

Giống dê Boer chuyên cho thịt-giết lúc 6-8 tháng tuổiGiống dê Boer chuyên cho thịt-giết lúc 6-8 tháng tuổi

Thịt dê còn rất xa lạ đối với đa số người VN chúng ta. Thông thường, chỉ có dân nhậu mới thật sự chiếu cố đến món nầy mà thôi. Có lẽ vì thịt dê khó tìm, giá lại đắt, mùi vị lại không mấy hấp dẫn đối với một số người.
Tại Montréal và Toronto, một vài nhà hàng Tàu hoặc Việt Nam thỉnh thoảng có bán món lẩu dê. Bên nầy gọi là hot pot.
Thịt dê được thấy bán đầy rẫy trong các tiệm thịt của người Á Rạp, đặc biệt là ở khu chợ Jean Talon, Montréal.

* * *

Trước năm 2008, cá nhân người gõ cũng thường đến kiểm soát và khám thú y việc hạ thịt dê cừu tại nhà máy Viandes Forget ở Terrebonne, ngoại ô phía Bắc Montréal. Tại đây, mỗi ngày giết trung bình 400-500 vừa cừu, vừa dê và đôi khi có cả nai đỏ (cerfs rouges) nữa. Phần lớn giết theo nghi thức halal của Hồi giáo. Chinh tay một người musulman dùng dao bén cắt cổ con vật chớ không bắn vào đầu như kiểu giết thông thường ở các nhà máy tại hải ngoại.

Các loại lò sát sanh dê cừu tại Québec

Thường thấy là các lò sát sanh nhỏ, bất hợp pháp, nhưng chánh phủ Quebec làm ngơ, cũng như không thể nào dẹp được.
Bên cạnh đó cũng có những nhà máy “đúng tiêu chuẩn và khá hơn”
Nhà máy nhỏ giết thịt cừu và dê theo nghi thức Halal của người Hồi Giáo cũng thấy xuất hiện tại các vùng ven biên Montreal.

Tại Québec, mua thịt dê ở đâu?

Thịt dê có bán trong mấy tiệm thịt halal của người A Rap tại Montreal,đặc biệt là vùng Métro Jean Talon.
Tại chợ Tàu CT đường Taschereau Brossard, người gõ thấy có bán thịt dê còn da và đông lạnh, nhập từ Úc Châu. Giá 14$/kg. Thịt cừu đông lạnh thì được nhập từ Tân Tây Lan, giá cả rẻ hơn thịt dê đôi chút. Theo ý riêng, các bạn nên mua thịt tươi bên Montreal ăn ngon hơn.

Huyền thoại về thịt dê

Tại quê nhà, thịt dê (dương nhục) rất được giới mày râu chiếu cố hết mình có lẽ là nhờ vào lời quảng cáo và đồn đại là nó có tính trợ dương (aphrodisiac).
Bạn thử mở xem các trang quảng cáo các nhà hàng bên nhà thì rõ. Thịt dê được bơm lên tận mây xanh như là cứu tinh của phe cánh đàn ông còn ham vui hoặc để lấy thêm… điểm.
Phải chăng sự kiện ẩm thực bổ dương là một nét đặc biệt của nền văn hóa Việt Nam?
Món ăn đồng thời cũng là một vị thuốc. Ăn gì bổ nấy, ăn trên bổ dưới!
Đúng hay không thì chỉ có Trời và người nào có ăn rồi mới biết được mà thôi. Nhưng cũng chưa chắc là ai có đủ can đảm nói thiệt lòng mình.

Thịt dê làm gì ăn?

Các quán chuyên trị thịt dê ở Việt Nam thì nhiều vô số kể. Bên đó, thịt dê thường được dùng để chế biến thành những món rất đặc biệt với những danh xưng lạ kỳ, hấp dẫn và đôi khi còn có vẻ huyền bí nữa.
Phổ thông là cari dê, lẩu dê, chả dê ba lớp, dê nướng ngũ vị hương, dê xào lăn, dê xào sa tế, vú dê nướng, dê hấp cách thủy, gan dê hầm, tiết canh dê, dê con quay, rượu huyết dê, dê nướng riềng, dê nấu rựa mận, xáo măng, sườn dê nướng, dê sốt tiêu xanh, dê nấu kiểu Bali, lòng dê cháy tỏi, dê đút lò, dê hầm rượu vang, v.v… Chắc làm sao mà khỏi thiếu món… dê ôm được.
Cầu kỳ hơn thì có ngọc dương hay dái dê hầm thuốc Bắc; chân móng dê hầm thuốc; dê tiềm thuốc Bắc gồm có những vị thuốc như kỳ tử, hoàn sơn, sanh địa, thục địa, nhãn nhục, đảng sâm, v.v… Không cần phải nói, chỉ nhìn vào toa thuốc cũng biết là quá bổ rồi chắc hổng thua gì Viagra, Cialis…
Nghe thiên hạ nói bạn trẻ không nên ăn vì quá bổ dám nổ bình điện bất tử lắm, chỉ nên dành cho mấy ông tuổi xồn xồn 50-60 trở lên mà thôi. Còn già hơn nữa thì đừng có ăn uổng tiền lắm.

Tái dê chấm với tương bần

 

Tái dê và tương bần (hình dantri.com. vn.)

Tái dê và tương bần (hình dantri.com. vn.)

Ở miền Bắc VN, nghe nói có món tái dê rất độc dáo. Món nầy mà chấm với tương bần thì chắc là hết xảy phải biết, bởi vậy dân gian mới có câu:
Tái dê chấm với tương bần,
Ăn vào một miếng bần bần như dê.
Đêm về vợ lạy tỉ tê,
Tối mai ta lại Tái dê tương bần.

Còn món dê Hà Nàm nghe đâu cũng thuộc loại ngoại hạng và huyền bí lắm vì được chế biến từ phôi dê con còn trong bụng mẹ. Theo lời đồn của mấy tay nhậu, thì đây là món thần sầu quỷ khóc chỉ cần ăn thử một lần là trong người sẽ nóng lên rạo rực bừng bừng y như hồi mình hồi còn thanh niên trai trẻ, dám làm sập giường sập chiếu hết.

Món thịt dê hầm kiểu Hy Lạp tại Québec: thường sử dụng thịt dê Boer
Restaurant Mythos của Hy Lạp trên đường Avenue du Parc, Montreal chuyên trị món thịt dê hầm với củ hành và dầu olive ăn với pâte hilopites. (tác giả chưa có ăn).

Thịt dê và đệ tam khoái

Có một điểm đặc biệt ở đa số đàn ông Việt Nam, hễ nói đến món thịt dê là họ liên tưởng ngay đến ba cái vụ kia. Có lẽ đây là tâm lý chung của bọn mày râu qua sự thán phục thành tích quá super của «sư phụ» hay «ông thầy» chăng?
Mỗi sáng, «ông thầy» đứng điểm danh ngay phía ngoài cửa chuồng. Hễ nường nào có dấu hiệu hot thì «ông thầy» phóng lên liền, khỏi cần phải mời mọc lâu lắc lôi thôi.
Bởi lý do nầy, hể ai đã từng dê rồi thì mỗi khi gặp sư phụ phải biết tỏ lòng tôn kính mới trọn đạo.

Thịt dê trên khắp thế giới

 

Hấp dẫn quá - Lẩu Dê (goat hot pot) - New Asia Restaurant in Lincoln Square-NY, USA

Hấp dẫn quá – Lẩu Dê (goat hot pot) – New Asia Restaurant in Lincoln Square-NY, USA

Thịt dê được sử dụng khắp mọi nơi trên thế giới. Mạnh nhất là khối Hồi giáo, Trung đông, dân Á rạp, Phi châu, Nam Mỹ, dân vùng biển Caribbean, Ấn độ, kế đến là Hy lạp, Ý, Thổ nhỉ kỳ và Trung quốc.
Riêng tại VN, mấy năm trước đây phong trào nuôi dê nuôi cừu đã nở rộ lên rất mạnh mẽ trên khắp cả xứ. Nhưng phải biết, cái gì cũng vậy, cần phải tuân theo luật cung cầu, bởi vậy cho nên đến năm 2007, thì nói chung tình hình nuôi dê bên nhà đang trên đà xuống dốc thảm thương và đã có nhiều nhà chăn nuôi đã bị phá sản rồi (Ảm đạm thủ phủ dê cừu. ViệtBáo.net 13/5/2007)

Thịt dê tại Canada

Tại Canada, thịt dê chủ yếu nhắm vào khách hàng Hồi giáo và dân Á rạp. Thị trường dê sống, được phân làm bốn hạng: 30lbs, 60lbs, 90lbs và 150lbs cân sống.
Đa số dê hạ thịt đều phải theo nghi thức Hồi giáo và thịt này được gọi là thịt halal.
Con vật bị chính tay người Hồi giáo cắt cổ thay vì bị bắn vào đầu như cách hạ thịt thường lệ ở tại các lò sát sinh Canada.
Nhu cầu thịt dê tăng rất mạnh nhân những ngày lễ hội tôn giáo như lễ Ramadan của Hồi giáo hay lễ Navadurgara của Ấn độ giáo.
Số lượng thịt dê không đủ cung ứng cho thị trường nên Canada phải cho nhập thêm thịt dê đông lạnh từ Úc châu và từ Tân Tây Lan.

Thịt dê tại Hoa Kỳ

Bộ Canh nông Hoa kỳ USDA cho biết, năm 2007 Hoa kỳ có một đàn dê trên 3 triệu con, trong số nầy 2,2 triệu con là dê dùng để sinh sản (breeding) và số còn lại là dê nuôi để lấy thịt. Texas đứng đầu về số dê nuôi (51%), kế đến là Tennessee.
Năm 1993, giống dê South African Boer goat được nhập thẳng từ Nam Phi để gầy giống. Boer goat được cho phối giống với dê địa phương Spanish goat của Hoa Kỳ để tạo ra những dòng dê có năng suất thịt rất cao.
Tuy với một đàn dê trên 3 triệu con, nhưng Hoa kỳ hằng năm cũng cần phải nhập thêm thịt dê. Năm 2006, 11.070 tấn thịt dê được nhập cảng từ Úc châu và Tân Tây Lan.
Cùng với số di dân vào Hoa kỳ không ngừng gia tăng nhu cầu về thịt dê cũng theo đó mà tăng theo. Các lễ hội tôn giáo của các sắc dân là dịp thị trường thịt dê rất bận rộn.
Nói chung các dịp lễ như Phục sinh (Eastern), Giáng sinh và Tết Tây, các loại dê từ 10kg đến 60kg bị hạ thịt rất nhiều.
Lễ Phục Sinh: chủ yếu là dê tơ lối 15kg.
Lễ Ramadan của Hồi Giáo kéo dài một tháng, họ chỉ được ăn trước khi mặt trời mọc và sau khi mặt trời lặng mà thôi. Dê sử dụng dưới 30kg.
Lễ Id al Adha: dùng dê từ 30 đến 50kg.
Lễ các sắc dân Caribbean: dê 30 – 40kg
Tết Tàu: chuộng dê nặng từ 30 – 40kg

 

Món Seco de Chivo của dân latino tại Nam Mỹ

Món Seco de Chivo của dân latino tại Nam Mỹ

Các sắc dân Latino Nam Mỹ thích dê tơ (cabrito). Nếu dê to hơn thì được quay nướng kiểu mechoui. Seco de Chivo là món thịt dê rất thường thấy trong những dịp lễ hội của người Latino sống tại Hoa Kỳ.
Một số Mexican American chuộng thịt dê để kỷ niệm lễ Cinco de Mayo (May 5)
Ấn độ kỷ niệm lễ Dassai: sử dụng dê dực còn tơ.
Người Do Thái cũng ăn thịt dê nhưng con vật phải được chính tay ông cố đạo của họ (gọi là Rabin) cắt cổ và giết thịt theo nghi thức Do Thái Giáo. Thịt nầy được gọi là thịt Kosher tương tợ như thịt Halal của bên phía Hồi Giáo.
Dân Bắc Phi và Á Rạp rất thích món méchoui tức là dê hoặc cừu nguyên con được lụi qua thanh sắt và đem quay nướng trên lửa.

Nghề ăn cũng lắm công phu

Qua thăm dò, các quán nhậu bên nhà cho biết đại khái là sau khi cắt cổ, dê phải được thui bằng lửa than, sau đó thì dùng nước sôi cạo sạch trước khi nấu thành món ăn…
Riêng người Hoa, họ thích bỏ chung với các phụ liệu khác để thịt thêm phần thanh ngọt và để khử bớt mùi dê. Theo thông lệ bên nhà, cái gì được thiên hạ chiếu cố nhiều, cung không đủ cầu, thì sẽ có người tung ra hàng dỏm. Thịt dê dỏm chen chân với thịt dê thiệt không biết đâu mà rờ.
Tại Bắc Mỹ, thịt dê thường được dùng để nướng barbecue, làm saucisse, hoặc để chiên, v.v…

Làm sao khử bớt mùi dê

Các người bán thịt tại Canada có mách cách khử bớt mùi dê như sau: lấy một tí giấm, hoặc vắt hai trái chanh vào tô thịt dê, chế vô một ít dầu ăn, trộn đều và đem cất trong tủ lạnh trong vài giờ đồng hồ, mùi dê sẽ bớt đi.
Cách khác là chúng ta có thể dùng quế để khử bớt mùi dê, hoặc lúc nấu thịt cho sôi thì vớt bỏ bớt mỡ.
Ở Việt Nam, người ta thường khử mùi dê bằng cách bóp thịt với một tí rượu trắng có trộn gừng bằm nhuyễn. Sau đó xả lại bằng nước lạnh.
Có người dùng beer để khử mùi.
Một cách khác là có thể trụng sơ thịt trong nồi nước sôi có thêm vài tép sả hoặc một hai khúc mía.
Tác giả cũng có nghe nói, bên nhà có người rất tàn nhẫn. Họ đổ ba xị đế vào họng cho uống cho say, sau đó họ đánh con vật hay dần nó, bắt nó chạy toé khói cho thật mệt lả, để nó xuất mồ hôi mồ hám ướt hết cả lông cốt để đem bớt chất hôi ra ngoài rồi sau đó mới cắt cổ. Họ nói làm như vậy thịt sẽ hết hôi và trở nên mềm và ngon hơn (?). Thấy sao mà dã man quá xá cỡ, tội mạt kiếp nghe hôn mấy cha! Nếu làm theo kiểu nầy mà ở Tây ở Mỹ thì đi ủ tờ gỡ lịch là cái chắc về cái tội dám hành hạ «ông thầy»
Người gõ ăn thịt dê
Nghe bạn bè ai nấy đều ca tụng món thịt dê quá cỡ thợ mộc nên người gõ vì tánh tò mò cũng đã dùng thử đôi ba lần cái «đồ quỷ đó», nhưng sau mỗi lần ăn thì thấy nó cũng vậy mà thôi! Chắc có thể tại mình ăn không đủ liều chăng?

Thịt dê có chứa những chất dinh dưỡng gì?

image009
Thịt dê, tiếng Anh gọi là chevon, đây là thịt dê tơ rất ngon ngọt. Thịt nhiều nạc, ít mỡ, ít cholesterol. Dê dưới một tuổi cho thịt ngon nhất. Nói chung, thịt dê sau khi nướng, chứa ít chất béo bão hòa hơn thịt gà (đã được lột da) và cũng còn ít hơn cả thịt bò và thịt heo nữa.
Trở ngại duy nhất là thịt dê có mùi khen khét, mùi dê nên nhiều người không thích cho lắm. Đây là một điểm hơi lạ vì dê mà không ưa mùi dê.
Thịt dê chứa nhiều protein, nhiều chất sắt nhưng ít mỡ và ít cholesterol.

Thịt dê qua cái nhìn của Đông y

Theo cố Gs Đỗ tất Lợi, thịt dê có tính nhiệt và có tác dụng trợ dương, bổ huyết, rất tốt cho phụ nữ mới sinh nở.
Hầu như tất cả bộ phận của dê đều có thể sử dụng để làm thuốc. Dái dê và thận dê có tính bổ dương. Xương thịt có thể sử dụng để nấu cao. Thịt dê có tác dụng giải độc, bổ huyết, chữa choáng váng, đau lưng, chóng mặt, nhức đầu, v.v…
ThS Hoàng khánh Hiển, Khoa học&Đời sống thì thịt dê là một loại thịt có thể trị được nhiều thứ bệnh lắm, trong đó phải kể đến bệnh thằng nhỏ khó dạy làm thằng lớn buồn rầu quá cỡ.
Người gõ đã sưu tra rất nhiều tài liệu của các nhà chuyên môn về Đông y bên Việt Nam, thì tất cả đều nói thịt dê rất bổ và có tính trợ dương ngoại hạng.
Tuy vậy, tác giả cũng chưa từng tìm thấy được một tài liệu khoa học nào đáng tin cậy trong Medlines và MedPubs nói đến tính chất trợ dương của thịt dê. Phải chăng ý niệm trợ dương trong Đông Y nên được chúng ta hiểu theo một nghĩa rộng rãi hơn?.
Thịt dê nhiều chất dinh dưỡng như Protein, nhiều bần tố, chất khoáng, nhiều vitamins, nhiều chất sắt thì đương nhiên là bổ cho cơ thể rồi. Và việc bổ chung nầy sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho những chuyện khác không mấy hồi…
Lai rai ba sợi với bạn bè

 

Thấy phát thèm! Dê nướng kiểu méchoui (photo internet)Thấy phát thèm! Dê nướng kiểu méchoui (photo internet)

Mùa hè đẹp trời, tác giả đề nghị các bạn nào chịu chơi, mua đại nguyên một con dê (lối 12kg) đã được làm sẵn rồi.
Đem về ướp theo kiểu VN, sau đó đem ra sân nổi lửa lên quay theo lối méchoui. Làm sao có dụng cụ?
Khỏi phải lo, bạn hãy đến các tiệm cho mướn dụng cụ, chẳng hạn như tiệm Lou Tec ở Montréal. Tại đây, bạn có thể mướn dụng cụ gồm có một cái moteur và phụ tùng lỉnh kỉnh để quay méchoui. Tiền mướn dụng cụ lối 72$ cho một weekend.
Nhớ rủ bạn bè và cũng đừng quên phone người gõ đến tham dự cho vui và nhắn mỗi người phải xách rượu theo. Bảo đảm sẽ vui lắm, một dịp để gặp gỡ bạn hiền và tha hồ vừa đớp hít vừa đấu láo chuyện trên trời dưới đất, chuyện mấy em chân ngắn chân dài. Sau buổi nhậu mình dám quên luôn cả đường đi lối về lắm!
Nói giỡn cho vui vậy thôi chớ cũng đừng quên rằng “Please don’t drink and drive”, «L’alcool au volant, c’est criminel» đó nghe hông các bạn già. Láng cháng dám bị phú lích giam mất bằng lái đau lắm chớ chẳng phải chơi đâu!

Kết luận

Thật ra, người gõ cũng không biết được thịt dê thật sự có effet hay có bổ cho ba cái vụ kia hay không? Đây chẳng qua là kinh nghiệm riêng rẽ của mỗi cá nhân mà thôi.
Một số bạn bè của mình là dân ăn nhậu chuyên nghiệp, họ có tật hay nổ dữ lắm và cả quyết, thề thốt rằng thịt dê rất trợ dương. Có lẽ đó ngày xưa mà thôi. Chớ bây giờ cha nào cũng trên 7-8 bó và đa số cũng đã đổi tên ra thành tên Chung Vô Diệm hết rồi..
Effet ít hay nhiều cũng còn tùy thuộc vào tuổi tác của con dê hai cẳng, dê đực hay dê cái, dê non còn sung sức hay dê cụ đã cúp bình thiếc rồi. Cũng tùy vào cách biến chế thành món ăn nữa. Rồi cũng phải cần yếu tố của con dê cái nữa. Đó là chua kể đến vấn đề «sung với bồ, bất lực với vợ» hay «khôn chợ dại nhà»
Có một điều chắc chắn là phần đông các đấng mày râu trên thế giới như Việt Nam, Trung Hoa, Thái Lan, Lào, Phi Luật Tân, Á Rạp, Phi Châu, v.v… đều tin tưởng là vụ đó là chuyện có thiệt.
Đối với đa số đàn ông phe ta, thịt dê đã gắn liền với đệ tam khoái trong nhóm ANDI. Sự kiện hễ mỗi khi nói đến chữ dê là tạo trong đầu một hình ảnh liên hệ xa gần đến trò múa lân dù rằng chưa phải là mùa Tết nhứt. Các nhà khoa học gọi đây là tự kỷ ám thị. Phải chăng hiện tượng nầy đã giúp phần nào cho tác dụng trợ dương.
Theo ý kiến của cơ quan Quản trị Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ FDA, thì không có thức ăn nào có tính trợ dương (aphrodisiac) cả. Món trợ dương thật sự chỉ có giữa hai cái lỗ tai của chúng ta và đây chỉ là yếu tố tâm lý mà thôi.
Khoa học gọi đây là hiệu quả vờ effet placebo!
Còn các bà, các chị tuy ngoài mặt, ngoài miệng thì nói ăn làm chi ba cái thứ đồ quỷ đó, nhưng mà trong bụng lại mở cờ, khoái thấy mồ, hăng hái móc hầu bao đưa anh hai cho các ông đi mua thịt dê về nhậu cho đã đời và chờ đến tối thành quỷ sống để được các bà… khen!
Sướng chưa!

Nguyễn Thượng Chánh, DVM

Người tuổi Mùi nói chuyện Dê
http://vietbao.com/a233184/nguoi-tuoi-mui-noi-chuyen-de

Tham khảo:

– Video: Viande de chèvre au menu
http://ici.radio-canada.ca/emissions/l_epicerie/2012-2013/Reportage.asp?idDoc=278389

– Tamar Nordenberg -Looking for a Libido Lift? The Facts About Aphrodisiacs
http://www.datehookup.com/content-looking-for-a-libido-lift-the-facts-about-aphrodisiacs.htm
– Gs Trần Thúy. Dê – Bài thuốc dân gian bổ dưỡng, trị bệnh. Vietnam.net 6/02/2003
http://vietbao.vn/Suc-khoe/De-%11-bai-thuoc-dan-gian-bo-duong_-tri-benh/20002982/248/
– Ảm đạm thủ phủ dê cừu
http://vietbao.vn/Kinh-te/Am-dam-thu-phu-de-cuu/40200856/87/

 

– Video: Nuôi dê thịt-Chèvre de boucherie


– Video : Các lò sát sanh tại Quebec

 

– Video: Hướng dẫn nấu lẩu dê


Montreal, 2015

Dỏm Khắp Mọi Nơi – Ở Đâu Cũng Vậy Mà Thôi

Email
Xem kết quả: / 1
Bình thườngTuyệt vời 

 Dỏm Khắp Mọi Nơi – Ở Đâu Cũng Vậy Mà Thôi

image0052

Ngày nay, phong trào dùng thuốc thiên nhiên đang bành trướng mạnh mẽ khắp mọi nơi.
Phải chăng đây là khuynh hướng trở về nguồn của con người?
Tại Canada, thăm dò Ipsos Reid 2010 cho biết trên 72% dân chúng sử dụng thuốc thiên nhiên (herbal medicines, produits naturels). Đây là những loại thuốc được làm từ thực vật, cây cỏ, từ các phần của động vật, côn trùng hoặc từ các loại khoáng chất, v.v…
Thuốc thiên nhiên thường được sử dụng để bồi dưỡng sức khỏe, lọc thận, bổ gan, tẩy độc, tạo thêm sinh lực, trợ dương, tăng sức miễn dịch, phòng trị các bệnh thông thường như ho hen cảm cúm, viêm sưng đau nhức khớp xương hoặc để giúp làm tăng hay giảm cân.

 *****

Đối với người Việt Nam chúng ta, hiện tượng này không có gì là mới lạ hết… Ngày xưa ở quê nhà, chúng ta cũng đã từng dùng thuốc thiên nhiên rồi. Đó là thuốc Bắc, thuốc Nam, thuốc Ta hay còn gọi là thuốc “Vườn”… Sau 75, danh từ thuốc Dân tộc đã được dùng để chỉ những loại thuốc được sản xuất và bào chế từ cây cỏ ở Việt Nam.
Thuốc thiên nhiên tại Canada được qui định và chi phối bởi luật Loi et Règlements sur les Aliments et Drogues của Bộ Y Tế Santé Canada. Phần lớn được xếp vào trong nhóm thực phẩm bổ sung (supplément alimentaire) và có thể mua dễ dàng không cần toa bác sĩ trong các pharmacies, trong các tiệm Produits naturels cũng như Health food stores, trong các chợ hay qua ngõ bưu điện hoặc Internet…
Tin Hoa Kỳ: Dược thảo dỏm khắp nơi, chuyện không có gì lạ.
– Massive Herbal-Supplement Scam Uncovered: Walmart, Target, GNC Accused of Selling Bogus Products
An investigation by the NY attorney general found supplements contain cheap fillers like houseplants and powdered rice.
By Joanna Rothkopf / Salon
February 4, 2015
http://www.alternet.org/corporate-accountability-and-workplace/massive-herbal-supplement-scam-uncovered-walmart-target-gnc

– By THE EDITORIAL BOARD FEB. 6, 2015 Herbal Supplements Without Herbs
http://www.nytimes.com/2015/02/07/opinion/herbal-supplements-without-herbs.html?_r=0
A shopper looks at the vitamin selection at a Walgreens drug store in New York in 2004. (Jennifer S. Altman/Bloomberg)-

– GNC, Target, Wal-Mart, Walgreens accused of selling adulterated ‘herbals’
http://www.washingtonpost.com/news/morning-mix/wp/2015/02/03/gnc-target-wal-mart-walgreens-accused-of-selling-fake-herbals/

– Theo trang mạng Người Việt Cali
Dược thảo bị ngưng bán ở bốn hệ thống bán lẻ lớn ở New York
Tuesday, February 03, 2015
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=202503#.VNoJ8vnF-j8

“ALBANY, New York (NV) – Bộ Tư Pháp New York hôm Thứ Hai tố cáo bốn công ty bán lẻ lớn ở tiểu bang bày bán các dược thảo giả mạo, có hại cho sức khỏe, đồng thời yêu cầu phải lấy xuống hết khỏi các kệ thuốc, theo tường thuật của báo New York Times.
Nhà chức trách cho hay, họ thử nghiệm các thuốc bồi bổ bằng dược thảo với nhãn hiệu bán chạy nhất tại bốn hệ thống bán lẻ GNC, Target, Walgreens và Walmart, và nhận thấy bốn trong năm sản phẩm hoàn toàn không có chất dược thảo như đã ghi trên nhãn.
Thử nghiệm cho thấy những viên thuốc ghi là dược thảo, không có gì ngoài bột gạo, măng tây và rau cỏ trồng trong nhà, đôi khi có thêm những chất gây nguy hiểm cho người bị dị ứng.
Cuộc điều tra được giới chuyên gia y tế hoan nghênh vì từ lâu họ thường than phiền về phẩm chất lẫn sự an toàn của những sản phẩm được cho là bồi bổ cơ thể, vốn được miễn không bị kiểm soát gắt gao như thuốc biên toa…(TP) (Ngưng trích www.nguoi-viet.com)

Thiên nhiên không phải hoàn toàn là vô hại

image0031

WM Dỏm (Photo NTC 2013)

Thường tình, ai cũng nghĩ rằng hễ thiên nhiên là vô hại.
Các nhà khoa học Tây Phương đã cho biết là có một số thuốc thiên nhiên kể cả các loại vitamines, nếu dùng không đúng cách vẫn có thể gây hại đến cho sức khỏe…
Một vài loại thuốc có thể che lấp một cách tạm thời sự diễn biến thật sự của bệnh trạng và làm sai lạc kết quả các tests trong phòng thí nghiệm. Chúng cũng có thể làm gia tăng tác dụng của thuốc Tây đến độ gây nguy hiểm cho bệnh nhân.
Đôi khi thuốc thiên nhiên cũng có thể hóa giải hay làm giảm hoặc làm mất tác dụng của một vài loại thuốc Tây nào đó nếu được dùng chung với nhau.
Đôi khi còn có những loại thuốc thiên nhiên “dỏm, giả mạo” nữa….
Tóm lại, tất cả các phản ứng bất lợi vừa nêu trên đều do sự tương tác (interaction) giữa các thứ thuốc dùng chung với nhau, gây ra mà thôi.

Tại Canada: Một thị trường hỗn độn

Trên 70% thuốc thiên nhiên bán tại Canada được xếp vào nhóm thực phẩm…
Ngày 1 Janvier 2004, Cơ quan Santé Canada cho áp dụng điều luật mới về thuốc thiên nhiên.
Santé Canada gọi tất cả các sản phẩm thiên nhiên với cái tên chung là «Produits de santé naturels PSN».
Trong nhóm nầy bao gồm các dược thảo, rong biển, nấm, vi khuẩn tốt hay probiotics, vitamins, khoáng chất, các acids béo thiết yếu (essential fatty acids) như Oméga-3, các sản phẩm từ thú vật và hải sản, các thuốc Tàu hay thuốc Bắc, Cao đơn hoàn tán, thuốc Nam, thuốc Ấn Độ, các thuốc liệu pháp vi lượng đồng cân (produits homéopathiques)…

image006a

Theo luật nầy, tất cả nhà sản xuất thuốc thiên nhiên phải có môn bài cấp bởi Santé Canada. Nhà sản xuất phải đệ nạp các thông tin, thí dụ như phải nêu rõ tên sản phẩm, gồm các chất gì, nguồn gốc lấy từ đâu, có những hoạt chất nào, ảnh hưởng trên sức khỏe cùng liều lượng và cách sử dụng ra sao, các tài liệu khảo cứu liên hệ, vân vân và vân vân.
Nếu được chấp nhận, Santé Canada mới cấp cho sản phẩm một DIN (drug identification number) gồm 8 số, hay số NPN (numéro de produit naturel), hoặc số liệu pháp vi lượng đồng cân DIN-HM (homeopathic medecine). Tất cả chỉ dẫn và các điều cấm kỵ (contre-indications, mise en garde) cũng đều phải được ghi rõ bên ngoài hộp thuốc…
Đối với thuốc thiên nhiên sản xuất tại Canada và Hoa Kỳ, nhà bào chế phải tuân theo một số quy tắc làm ăn đàng hoàng gọi là BPF (Bonne Pratique de Fabrication, Good Manufacturing Practice).
Một món thuốc có mang ký hiệu DIN hay NPN hoặc DIN-HM cho biết là nó đã đáp ứng đầy đủ thủ tục cứu xét của cơ quan Y tế Canada…
Thực tế cho thấy kỹ nghệ thuốc thiên nhiên không ngừng phát triển một cách quá nhanh chóng trong một bối cảnh hỗn độn, không có luật lệ rõ ràng để quy định và kiểm soát. Ai muốn bán gì thì bán, nói sao hay quảng cáo sao cũng được hết…
Tạp chí Protégez-Vous đã từng cho điều tra xét nghiệm một số thuốc thiên nhiên bán tại Québec, thì mặc dù có mang ký hiệu DIN đàng hoàng nhưng không ít sản phẩm đã không tôn trọng những điều đã ghi trên hộp thuốc thí dụ như liều lượng không đúng, thậm chí chất thuốc cũng không tương ứng như những gì đã ghi bên ngoài.

 *****

Tại Hoa Kỳ, tất cả thuốc thiên nhiên đều được xếp vào nhóm thực phẩm bổ sung (dietary supplement) và FDA bắt buộc nhà sản xuất phải ghi trên quảng cáo câu:
“Disclaimer-Like all dietary supplements, this product has not been evaluated by the U.S. Food and Drug Administration (FDA) and “is not intended to diagnose, treat, cure, or prevent any disease”

Chất lượng của thuốc: một vấn đề nan giải

Trước một rừng thuốc thiên nhiên đủ loại và đủ cỡ, người tiêu thụ bị hoa mắt cũng như phân vân và tự hỏi không biết mình nên chọn thuốc nào đây? Thôi thì chỉ còn biết tin vào quảng cáo, hình thức và màu sắc bên ngoài của hộp thuốc để mà tự quyết định thôi.
Tại Canada, thuốc thiên nhiên nằm trong vòng kiểm soát của một số nhà bào chế lớn thí dụ như Wampole Canada, Swiss Herbal, Quest, Jamieson, Lalco, Adrien Gagnon, Jean Marc Brunet, v.v. Ngoài ra, cũng có một số nhà bào chế đàn em chen chân kiếm ăn bên cạnh các nhà bào chế đàn anh.
Santé Canada ước lượng thị trường thuốc thiên nhiên tại Canada ở vào lối 4,3 tỷ đô la/năm so với 10,9 tỷ đô la/năm cho các dược phẩm có brevet.
Còn thị trường thuốc thiên nhiên tại Hoa Kỳ là 36 tỷ đô la/năm.
Thuốc thiên nhiên sản xuất theo lối công nghiệp thì đòi hỏi phải có nguồn cung cấp nguyên liệu thật dồi dào. Một số được sản xuất ngay tại Canada hay tại Hoa Kỳ, phần lớn còn lại được nhập cảng từ Á Châu hay từ Nam Mỹ. Hoạt chất của cây thuốc có thể rất thay đổi tùy theo thời gian tăng trưởng, nơi trồng, cách trồng cũng như tùy theo phần nào của thực vật được sử dụng và cây thuốc được gặt hái lúc nào trong năm.
Tại những phương trời xa xôi vạn dặm thì làm sao mà kiểm soát một cách chu đáo tất cả quy trình sản xuất nguyên vật liệu để bảo đảm có một chất lượng an toàn và trung thực cho được?
Và đây cũng là một vấn đề lo nghĩ của những nhà-bào-chế-có-lương-tâm.

Thuốc thiên nhiên có thể gây tác hại như…

Một số thực vật có thể có hại cho sức khỏe như làm hư gan, hại thận hay thậm chí còn có thể gây ra ung thư.
Bởi lẽ nầy nên một số chất sau đây bị cấm tại Canada: Aristolochic acid của thực vật nhóm Aristolochia (Birthwort, Snake root, Guang Fang Ji), Coca (Erythroxylum coca), Mã tiền Nux vomica (có Strychnine) và Pau d’arco (Tabebuia impetiginosa)…
Santé Canada thường theo dõi và kiểm soát các loại thuốc thiên nhiên bán trên thị truờng, đặc biệt quan tâm đến các loại thuốc nhập cảng từ Á Châu.
Thỉnh thoảng cơ quan kiểm soát nầy cũng có phát hiện ra một số thuốc mạo hóa.
Tuy mang danh nghĩa là thuốc thiên nhiên, nhưng nhà sản xuất lại cố tình pha trộn thêm những loại thuốc Tây bán được theo toa (prescription drugs, médicaments d’ordonnance) vào trong đó… Những chất thuốc thường được pha trộn thêm có thể là những stéroides, hormones, các chất thuốc lợi tiểu, các thuốc kháng viêm sưng (anti-inflammatoires), các thuốc trợ dương (aphrodisiaques) hay thuốc làm giảm đường huyết (hypoglycémiants), vân vân.
Lại nữa, nhãn hiệu của các thuốc nhập cảng từ Á Châu thường lem nhem không rõ rệt, khó hiểu, không đầy đủ chỉ dẫn cần thiết và cũng không nêu rõ những điều cấm kỵ quan trọng!
Tại Canada, thuốc thiên nhiên mặc dù được sử dụng rộng rãi khắp nơi, nhưng khác với một số nước bên Âu Châu, nó vẫn chưa được giới y-khoa chính thức công nhận.
Dù sao đi nữa, không ai có thể chối cãi được những lợi ích của một số thuốc thiên nhiên đã mang lại cho sức khỏe chúng ta, chẳng hạn như nhân sâm và lộc nhung mà mọi người Việt Nam chúng ta đều đã có nghe nói đến…
Trở ngại chính yếu hiện nay của thuốc thiên nhiên là thiếu cơ chế pháp lý quy định rõ rệt để việc kiểm soát loại thuốc nầy được hữu hiệu hơn. Ngoài ra, vấn đề thiếu tài liệu khảo cứu khoa học giá trị và đáng tin cậy cũng làm giới y-khoa e dè chưa có thể chính thức chấp nhận thuốc thiên nhiên như một phương pháp y-khoa phù-trợ (médecine complémentaire) bên cạnh thuốc Tây được!
Vậy: Thiên nhiên không phải hoàn toàn là vô hại!

Nguyễn Thượng Chánh, DVM

Montreal, Feb 9, 2015

Đọc thêm:
Nguyễn Thượng Chánh & Nguyễn Ngọc Lan
– Cẩn Thận Với Thuốc Thiên Nhiên
http://vietbao.com/a218886/can-than-voi-thuoc-thien-nhien
– Dược thảo và những tác dụng phụ nguy hiểm
http://khoahocnet.com/2012/11/23/ds-nguyen-ngoc-lan-bs-thu-y-nguyen-thuong-chanh-duoc-thao-va-nhung-tac-dung-phu-nguy-hiem/
– Một Vài Loại Thuốc Thiên Nhiên Có Thể Làm Chế Dục
http://vietbao.com/a115710/mot-vai-loai-thuoc-thien-nhien-co-the-lam-che-duc
– Trà Dược Thảo: Bạn Hay Thù
http://vietbao.com/a159808/tra-duoc-thao-ban-hay-thu
– Stephen Bent-Herbal Medicine in the United States: Review of Efficacy, Safety, and Regulation
Grand Rounds at University of California, San Francisco Medical Center
http://www.ncbi.nlm.nih.gov/pmc/articles/PMC2517879/

Montreal, Feb 9, 2015

 

Người Tuổi Mùi Nói Chuyện Dê

Email
Xem kết quả: / 2
Bình thườngTuyệt vời 

Người Tuổi Mùi Nói Chuyện Dê

Có ai mà chưa từng dê hay chưa bao giờ có ý nghĩ dê… thì hãy thề độc đi.

* * *

Quả thật dê là loài vật rất hữu dụng.
Bản chất hiền hậu, mộc mạc và dễ nuôi. Khi vui, khi buồn gì cũng chỉ kêu be he be hé mà thôi.

Dê hai cẳng

Bên cạnh loài dê bốn cẳng cũng còn có loài dê hai cẳng nữa.
Tổ tiên dê hai cẳng thuộc loài Homo Sapiens, cùng nhóm linh trưởng Primate với loài vượn và loài khỉ.
Có thuyết nói rằng, căn cứ theo lịch sử tiến hóa thì dê hai cẳng từ loài vượn mà ra.
Dê hai cẳng thuộc về loài ăn tạp (omnivorous). Mặc dù chỉ có một cái bao tử duy nhất nhưng chúng đớp bất cứ loại thức ăn nào cũng được hết.
Dê hai cẳng có tư duy, lý trí, hỉ nộ ái ố, biết vui, buồn, thương, ghét, giận, thù…
Loài dê hai cẳng diễn đạt bằng nhiều thứ ngôn ngữ khác nhau và sống hợp đoàn thành xã hội, thành bè phái và phe nhóm.
Có ba màu da: trắng, vàng và đen. Chúng biết đố kỵ cũng như kỳ thị lẫn nhau. Có khi chúng đánh nhau tơi bời vì ghen ghét, vì thù hằn, vì quyền lợi, vì gái, tranh giành địa vị, đất đai và của cải.
Dê hai cẳng có thể được sanh vào bất cứ năm nào của 12 con giáp, nhưng nếu được sanh đúng vào năm mùi, mà đặc biệt là quý mùi hay nhâm mùi thì tuyệt cú mèo hay nói theo thầy bói là có Quý cách…
Dê hai cẳng, khi đến tuổi trổ mã, tuổi choai choai hay tuổi dậy thì mà Tây Mẽo họ gọi là adolescence hay teen age gì đó, thì cũng thấy tính chất dê lần lần xuất hiện ra. Đây là lẽ thường tình của tạo hóa mà thôi.
Bởi vậy mỗi khi dê hai cẳng đi đâu hễ có thấy dê bốn cẳng chánh hiệu thì nên lột nón xuống, hoặc quỳ xuống, chấp tay xá xá ba cái để tỏ lòng biết ơn và tôn kính Ông Thầy hay Sư Phụ của mình.
Vào những năm 50, Sài gòn yêu dấu của chúng ta có nạn cờ bạc, xổ đề mỗi ngày. Trong món đỏ đen này, có tất cả là 40 số trong đó số 35 tượng trưng cho con dê. Do đó, hễ ai có máu be he thì bị chế ngạo là đồ dê hay là đồ 35. Đây là điều hết sức vô lý vì 90% đàn ông con trai có ai mà không biết dê gái đâu.

Thành tích của sư phụ

image002-300x227Không biết chữ dê xuất phát từ đâu, nhưng người gõ đoán mò có lẽ là nó xuất phát từ hình ảnh của con dê bốn cẳng, dĩ nhiên phải là con đực rồi. Lý do là vì nó quá siêu về ba cái vụ cởi nhau làm bọn nình ông phải gió thán phục quá cỡ, nên tôn vinh loài dê lên hàng sư phụ của mình.
Theo huyền thoại, mỗi buổi sáng, dê đực thường chực sẵn đứng ngay cửa chuồng để điểm danh dê cái. Hễ thấy nường nào có mùi nóng máy là nó phóng lên liền. Mười con như một khỏi cần mời mọc lôi thôi rắc rối.
Làm mỗi ngày không biết mệt không biết chán đó là cái ưu điểm của sư phụ.

Tình trong như đã, mặt ngoài còn e?

Hình như tính dê bắt đầu nổi dậy lúc tuổi dậy thì. Nó tiếp tục khi thì âm thầm, khi thì ầm ỉ suốt cuộc đời của người con trai và người con gái…
Đây là một biểu hiệu tâm sinh lý rất bình thường mà thôi. Chỉ khác nhau là có người dám dê ra mặt còn người khác thì nhút nhát quá trời, hay e thẹn, mắc cỡ nên không dám dê công khai, nhưng chắc họ cũng dê ngầm trong bụng chớ làm gì khỏi được.
Trong văn chương vỉa hè Cầu Ông Lãnh, hành động dê của con trai được gọi bằng nhiều tên khác nhau chẳng hạn như: tán gái, o mèo, gù đào, cua đào, cưa gái, thả dê, ăn nói trây trúa hoặc kể chuyện tiếu lâm mặn với đàn bà con gái… Trước 75, có cụm từ bắt bò lạc, hổng biết có thể xem như một kiểu dê táo bạo và cấp tốc, đánh nhanh rút lẹ hay không?
Ngược lại đàn bà và con gái dê trai thì gọi là chày (draguer), là giăng bẫy tình, là bắt xác, là cưa trai, liếc mắt đưa tình, là dụ dỗ trai tơ, là đồ (đ) ngựa, là lẳng lơ, là mê trai, là khoái đủ thứ vv…
Con gái chưng diện, ăn mặt hết sức sexy, mát mẻ thì hổng biết thực chất để làm chi v,v… Hổng biết xài chử trợ dê được không quý ông anh? Mấy bà có tuổi thì ganh ghét, tức lắm và chửi tụi nó là thứ đồ không nên nết, là đồ muốn chồng, đồ nầy đồ kia…
Các bà sồn sồn thì dứt khoát nói rằng nếu họ có ăn diện cũng là để làm cho đẹp cuộc đời chớ hổng phải lúc nào cũng để dê, để câu trai tơ hay phi công trẻ đâu. Đúng hay sai tùy người nói.
Con trai ôm con gái thì người ta gọi là dê, còn con gái ôm con trai thì gọi là tình yêu. Con trai, kể luôn cụ già 75- 80 tuổi lỡ nhìn trộm hay lỡ chạm vào lưng người đẹp thì bị kết tội là có ý dê, là có tà ý, là thế nầy thế nọ… Còn con gái nhìn chằm chằm vào con trai thì nói là quan sát, chớ ai mà thèm dê thằng đó. Ngon hé!
Khi dính rồi thì dê đực dê cái trở thành nhân tình, thành bồ, thành người yêu, thành mèo của nhau. Đôi khi dê đực gọi con bồ của mình là đào, là phở, là ghệ, có lẽ có nguồn gốc từ chữ con gái mà ra.
Chừng nào lấy nhau rồi thì con gái trở thành vợ, thành cơm, em, cưng, mình, chérie, honey, má bầy trẻ, bà. Lúc gây lộn thì thành mầy, thành tao, đồ cà chớn, du côn, đồ hổn hào, vũ phu… hoặc không còn thèm nhìn mặt nhau nữa. Xí, thấy chồng, thấy vợ người ta mà phát ham!
Nếu sau một thời gian, dê đực chán dê cái, quất ngựa chuối truy phong thì bị chửi là đồ sở khanh, còn ngược lại nếu dê cái cho dê đực “de” thì gọi là thằng đó bị “bà đó” cho đáng đời.

Tại sao phải dê?

Nghĩ cho cùng tính dê tự nó cũng không hoàn toàn xấu xa gì cho lắm. Khi thấy gái dẹp hay có duyên, nình ông con trai thường theo bản năng có khuynh hướng quay đầu nhìn theo, ngoại trừ trường hợp có bà xã bên cạnh thì làm bộ ngó lơ.
Đây chẳng qua là một sự bộc lộ tình cảm, một sự ham muốn, một sở thích về cái đẹp, một sự ưu ái, ngưỡng mộ, hay hạp nhãn đối với một người khác phái nào đó mà thôi.
Dê cũng có mục đích là để chinh phục người kia.
Dê đôi khi cũng có tính toán kỹ lắm. Đó là, dê để đào mõ, vì tư lợi lâu dài. Mấy cô thả dê để mau trở thành bà nầy bà nọ với người ta, để có dịp xuất ngoại đổi đời v,v,… Các ông các bà lớp tuổi 50 trở lên, đều đã được miễn nhiễm, đầu óc đều có sạn hết, kinh nghiệm chiến trường đầy mình. Nếu họ cần phải dê để tìm bạn, tìm ghệ, tìm bồ, để nương tựa lúc tuổi đã quá date, để xoa lấp khoảng trống tâm hồn, để có người cạo gió, để sớm tối có nhau, để nhắm vào tiền hưu pension của dê đực thì chắc chắn là họ có tính kỹ lắm chớ ít khi bộp chộp như bọn trẻ đâu.
Bởi vậy mới có chuyện trâu già thích ngậm cỏ non và phi công trẻ thích lái máy bay bà già.
Đăng quảng cáo trong mục tìm bạn bốn phương để rao hàng là một cách tìm bồ, tìm ý trung nhân để xoa lấp nỗi niềm cô đơn: “Nữ ngoài 50, độc thân, cuộc sống ổn định, thích thơ văn và âm nhạc. Cần tìm bạn nam độc thân tuổi từ 60-65 có trình độ ở Toronto. Mong và cám ơn (xin đừng đùa giỡn). Nếu có thể xin gởi cho tấm hình và số Master card kèm luôn cả Nip”.
Hành động dê sẽ trở nên đê tiện, bất lịch sự, khó coi, nếu nó được biểu lộ bằng cử chỉ hay bằng lời nói khiếm nhã, sàm sỡ không thích hợp, làm chạm tự ái, tổn thương danh dự và làm cho người kia quê xệ trước mặt mọi người khác.
Ngày xửa ngày xưa con người ta lấy nhau vì mục đích kinh tế, để có người phụ giúp mình trong đời sống, và để sanh con đẻ cái nối dòng nối dõi.
Cách nay 60-70 năm thì ở xứ mình, con cái, gái cũng như trai hể tới tuổi cặp kê là cha mẹ lo kiếm vợ, gả chồng phức cho rồi để khỏi rắc rối.
Thuở đó, nghe nói ngoài Bắc, đặc biệt là vùng thượng du đôi khi cũng còn tập tục tảo hôn nghĩa là cha mẹ tìm vợ cho con trai mình còn trong tuổi vị thành niên. Vậy thì chuyện dê chắc là chưa có cơ hội phát triển ra được vì hai đứa nhỏ hỉ mũi chưa sạch và còn trong tuổi giành ăn.
Mấy năm trước đây, tại Long An có vụ cha mẹ bắt con trai của họ mới có 14 tuổi phải lấy vợ 17 tuổi. Có lẽ là theo lời khuyên của thầy bói. Khổ thân thằng nhỏ hỉ mũi chưa sạch!
http://tuoitre.vn/chinh-tri-xa-hoi/phong-su-ky-su/544723/chu-re-14-tuoi-co-dau-17-tuoi.html
Rồi thì theo thời gian, theo đà phát triển khoa học kỹ thuật cùng sự tiến bộ của xã hội mà tánh dê cũng theo đó mà xuất hiện ào ào ra, biến hóa theo nhiều hình thái tinh túy thêm hơn. Đó là kiểu dê thời @, Internet, Email, Webcam, iPhone…
«Có nhiều khi gục đầu bên KeyBoard. Anh vô tình Shift viết tên em. Anh yêu em mà em chẳng Open. Mở cửa trái tim và Save anh vào đó» (thơ lượm trên Internet)
Dê trở thành một nhu cầu tâm sinh lý, một thứ gia vị trong cuộc sống.
Con trai con gái tới tuổi cặp kê mà hổng biết dê mới là chuyện hổng bình thường đáng lo ngại. Coi chừng họ sẽ là…

Những nét dê

– Trước hết là hai ánh mắt phải nhìn nhau hay nôm na là đá lông nheo với nhau, liếc qua liếc lại, như hai xe hơi chiếu đèn tắt cháy phare và code với nhau. Mắt nở to ra, tìm kiếm nhau và lẫn tránh nhau…
“Sượng sùng giữ ý rụt rè. Kẻ nhìn rõ mặt người e cuối đầu
Nguời quốc sắc, kẻ thiên tài. Tình trong như đã, mặt ngoài còn e”. (Đoạn Trường Tân Thanh)
– Dê cái thì phô trương sắc đẹp của họ ra, làm duyên làm dáng, ẹo qua, ẹo lại, liếm môi, chớp mắt, vuốt tóc, bẻ mấy ngón tay rôm rốp, vân vê tà áo hay cái khăn mouchoir, có vẻ thẹn thùng bối rối (hay giả đò?).
Dê đực lúc tán gái thì tỏ ra mình là người khỏe mạnh, hào hoa phong nhã, giàu sang và biết ga lăng, chịu chơi, chịu chi hết mình, biết cách sống như ai…
Khi nàng mĩm cười, chơp chớp hai mi, hất tóc ra sau, đó là điềm tốt, có thể là dấu hiệu đã chịu đèn rồi. Chàng có thể tiến tới. Nếu nàng hổng thèm ngó, tỉnh bơ, hay cau mày thì đó là nàng hổng chịu hay chưa chịu gì đó, chàng lo liệu mà de ra, vọt lẹ. Nhưng trong đời có nhiều cậu áp dụng kiểu dê lì, dê kiên nhẫn riết rồi cũng dính mà thôi.
Sự trao đổi ánh mắt hay đá bóng qua lại là dấu hiệu vô cùng quan trọng trong kỹ thuật dê.
– Bắt chuyện. Đừng bao giờ vô đề bằng những câu quá khách sáo, quá cải lương, lãng nhách, vô duyên. Nên nói những câu chào hỏi lịch sự thông thường. Các nhà tâm lý học khuyên bạn dê nên xài câu: tui rất hân hạnh được quen biết với cô. Chắc chắn 82% nàng cũng đáp lễ lại y như vậy. Cô có thích nghe nhạc không? 70% là nàng thích. Nên tìm đề tài nào nàng có thể thích mà nói, phải biết chú ý, biết quan sát đối phương. Khi nói, khi nghe, phải chú tâm nhình thẳng vào mặt người ta. Phải để ý đến giọng nói của bạn. Giọng nói là biểu hiệu của sự giáo dục, của môi trường sống và cá tánh của bạn.
Don Juan và Casanova là tượng trưng hai sư tổ của giới dê nhờ vào cách nói chuyện quá hấp dẫn và có tánh thuyết phục làm mấy em chết mê chết mệt hết biết.
Dê là một bản năng bẩm sinh và cả một nghệ thuật
Sau đây là một số bí kíp dê của nhà tâm lý học Yvon Dallaire

Làm sao chinh phục dê đực?

– Phải tỏ vẻ (hay làm bộ) mình là con nhà lành, hiền từ còn hơn “ma sơ” (chừng nào vô vòng thì tính lại)
– Dê cái phải chú trọng đến những điều gì mà mình thích ở dê đực mà nói ra, chớ đùng có bao giờ dại dột nói ra những điểm mình ghét ở dê đực.
– Tỏ vẻ âu yếm nó, quan tâm đến nó, cứ khen bừa các hành động của dê đực, những gì nó thích thì mình làm bộ cũng thích theo.
– Cho dê đực sờ mó âu yếm, chấm mút chút đỉnh cũng chã có mất mát gì, nhưng đừng đi quá lố coi chừng má rầy.
– Hỏi dê đực những câu đại loại như «anh có thích không?» (Veux tu?) chớ đừng bao giờ hỏi câu ngớ ngẫn «có nổi không cha nội?» (Peux tu?). Dê dực sẽ tự ái vì tài nghệ võ lâm của anh ta bị nghi ngờ.
Hãy nhẫn nhục, kiên nhẫn chờ chừng nào thành vợ chồng thì xỏ mũi dẫn đi mấy hồi!

Làm sao chinh phục dê cái?

– Hãy lắng nghe, lắng nghe, lắng nghe (hay làm bộ lắng nghe) dê cái. Dê đực đừng bao giờ dại dột, ngu xuẩn dưa ra ý kiến, đưa ra giải pháp nầy nọ. Im lặng là vàng, nghe không.
– Xoay vòng vòng, đừng thèm vào «mục tiêu» ngay. (tournez autour d’elle et n’allez pas directement au «but») để kích thích, tăng sự háo hức của dê cái.
– Khen tặng bừa, đề cao những nét đẹp ở dê cái, còn những điểm mình hổng thích thì lờ đi hay nói trớ đi. Tóm lại, chỉ nói ra những gì em chờ đợi muốn nghe mà thôi.
– Ngó thẳng mặt lúc dê cái nói chuyện, tỏ ý quan tâm đến những gì em nói.
– Nên pha trò, hơi tiếu lâm, hài hước một chút cho dê cái vui vì sách Tây có câu «une femme qui rit est près du lit» (em mà chịu cười là em chịu lên giường nạp mạng).

Các kiểu Dê

Dê cũng gắn liền với cá tính của mỗi người. Có người hồi còn trẻ đã dê, lớn lên có vợ con rồi hoặc đã là ông nội ông ngoại rồi mà chẳng chịu chừa bỏ tính be he.
Có người dê “thiếu văn hóa” (nhái theo lời văn của ca sĩ ĐVH), dê ra mặt, dê bằng cử chỉ, dê bằng lời nói, dê bằng lời viết, dê lộ liễu, dê trắng trợn, dê quá trớn, dê đạo lộ, dê cấp tốc, dê đại, dê càng, dê lì, dê ẩu, dê rẻ tiền, dê hạ cấp, dê ba đá ba gai, dê kiểu xích lô xe kéo, dê không đúng người, dê không đúng chỗ, không đúng cách, trẻ không tha, già không bỏ, dê lúc đang đi, dê lúc đứng, dê lúc ngồi, dê lúc nằm, dê lúc em tan trường, dê lúc đạp xe máy rề rề theo người ta, dê lúc lạn honda qua lại nhà em để bắt le v.v…
Ngược lại thì cũng có loại dê ngầm, dê kín đáo, dê thầm lặng, dê tế nhị, dê trí thức, dê cao cấp, v.v…
Tùy theo cá tánh, giai cấp, hoàn cảnh, trình độ hiểu biết và trình độ văn hóa của người đẹp mà sự đáp ứng có thể khác nhau. Nhưng, có lẽ loại dê ngầm, dê cao cấp, dê lì là hiệu quả nhất vì nàng cảm nhận rằng mình được ái mộ, được ưu ái, được người ta nghĩ đến, được tôn trọng, được giúp đỡ và chưa kể là quà cáp được nhận tới tấp mệt nghỉ. Kiểu dê nầy làm nàng rất cảm động, cảm thấy sung sướng quá và sớm muộn gì thì nàng cũng phải xiêu lòng mà thôi…
Mà thật vậy, có phụ nữ nào mà không thích mình được người đàn ông khác ưu ái và để ý đâu!
Tính dê là một thứ tình cảm đầy sáng tạo, linh động và thường được biểu thị bằng vô số cách. Có ông thì thường ngày rất keo kiệt, hà tiện, bủn xỉn, nhưng đối với phái nữ thì ông ta lại tỏ ra rất rộng rãi. Một dê hai cẳng nhiều kinh nghiệm và sành sỏi có thể dùng lời đường mật ngon ngọt gạt nai tơ không mấy khó khăn gì.
Hiện tượng bên ngoài chưa chắc là một sự phản ảnh trung thực của tình cảm bên trong. Chỉ có đương sự trong cuộc mới biết mình thật sự có dê hay không? Có nhiều dê hai cẳng, hễ gặp đàn bà con gái là xáp vô bô lô bô la cái miệng, tâng bốc và chọc ghẹo chơi cho vui, chỉ có thế thôi chớ họ không có tình ý gì khác hết.
Tuy vậy, cũng có một số nàng quá chủ quan, mỗi khi thấy có ai chiếu cố đến mình thì tưởng bở và nghĩ rằng “ảnh muốn dê tui đó”, “ảnh khoái, ảnh mê tui đó” hay độc hơn nửa như “ảnh si tui đó” v.v…
Dê hổng có tuổi… cũng còn tùy theo người!
Nếu còn quá nhỏ tuổi mà đã trổ mòi dê rồi thì người ta gọi là dê cám, dê mén, dê ốc tiêu, dê hỉ mũi chưa sạch, dê non hay dê con gì đó. Còn già mà dê thì bị người ta chửi là đồ dê xồm, đồ dê cụ, đồ già dê, già dịch, đồ Yamaham (Già mà ham) hoặc Già không nên nết, đồ già mất nết (thật sự ra có nết hồi nào đâu mà mất!). Đúng là có sự kỳ thị về tuổi tác, đời sao mà bất công quá.
Dê là chinh phục lẫn nhau, là khen tặng, là ưu ái, là nhớ nhung, là lo lắng cho nhau v.v…

Tình cảm lâng lâng

Đây là một loại tình cảm làm lâng lâng tâm hồn của dê hai cẳng. Khi chinh phục được đối tượng, thành bồ hoặc thành vợ rồi thì cái tình cảm trên cũng dần dần phai nhạt đi theo ngày tháng và nhường chỗ cho một thứ tình cảm khác ít ầm ỉ hơn…
Thời kỳ chinh phục lẫn nhau là thời gian mà mình thấy háo hức nhất, hồi hộp hơn là lúc đã chính thức dính với nhau rồi.
Tuy vậy bản chất dê lúc nào cũng vẫn còn đó và chờ dịp có đủ nhân hòa thiên thời địa lợi thì dê hai cẳng sẽ trổ mòi…

Thứ đồ già dịch!

Hình như một số ông ở vào lớp tuổi sồn sồn thường có khuynh hướng hay dê và thèm dê nếu có dịp. Phải chăng đây là một hiện tượng rất bình thường của tuổi hồi xuân (của ông cũng như của bà lối 40-50). Nói theo Tây là khủng hoảng giữa đời hay bị quỷ ám giữa trưa (midle age crisis, démon du midi). Bởi vậy mới có nhan nhãn những trâu già thích về Việt Nam ngậm cỏ non. Tiền trao cháo múc sòng phẳng mọi bề, nhưng cũng có khi tiền thì trao đủ nhưng cháo thì đã có người khác ở bên nhà múc rồi.
Có một số cụ tuy biết rõ khả năng của mình, làm ăn hay trật vuột, xuân thu nhị kỳ, và thường phải nhờ đến Viagra, Cialis nhưng vẫn cố về bên đó với hy vọng tìm thấy một khung trời mới, và nhứt là mong gặp được một người biết lắng tai nghe mình, để có sự đồng cảm (cho dù là giả tạo) mà cụ hằng khát khao từ bấy lâu nay. Đời là thế.
Tính Dê cũng chịu ảnh hưởng rất nhiều của nền giáo dục gia đình, của tôn giáo cũng như kinh nghiệm sống và sinh hoạt bản thân.

Hiện tượng và bản chất

Thường thì tính dê sẽ giảm cường độ đi rất nhiều lúc dê hai cẳng đã lấy vợ rồi. Lý do chính yếu là tại áp lực kiểm soát thường xuyên của chị nhà muốn độc quyền chiếm đoạt và quyết định cuộc đời của dê hai cẳng. Bả muốn dê hai cẳng lúc nào cũng phải là của riêng mình và không muốn thấy dê hai cẳng nhảy tọt phóng qua chuồng khác bất tử.
Bả cũng cấm dê trong tư tưởng nữa. Chỉ còn cách là dê lén mà thôi.
Thật ra thì các bà chỉ quản lý được hành động dê bên ngoài, nhưng không thể kiểm soát nổi bản chất dê bên trong của các ông xã.
Càng bị ngăn cấm thì càng hấp dẫn
Ở đời việc gì càng bị ngăn cấm thì nó càng hấp dẫn phải không các bạn. Càng cấm nó dê thì càng kích thích nó dê dữ tợn hơn nữa. Đó là tâm lý mà.
Mỗi khi bà xã vắng nhà thì dê hai cẳng không dám nói ra chớ thật sự mừng rở lắm, khoái chí tử, mở cờ trong bụng, cảm thấy nhẹ nhõm trong người hết sức vì được dịp trổ mòi dê một cách tự do, thoải mái mà hổng sợ bị kỳ đà cản mũi.

Khi nào hết còn dê?

Tính dê sẽ thật sự giảm đi hay biến mất trong trường hợp dê hai cẳng hết còn ham muốn, xìu xìu ển ển, lúc đã đổi họ ra thành họ Chung, lúc chỉ còn biết húp cháo chớ không có thể ăn cơm được nữa. Đó là lúc dê hai cẳng sắp xuống lỗ, dê hai cẳng không còn xí quách nữa, chẳng còn biết thèm khát ham muốn cái gì hết, lúc bị cúp bình thiếc, lúc bị bệnh hoạn liên miên, lúc bị stress khiến đầu óc quá căng thẳng, hoặc lúc sắc giới bên ngoài không thể ảnh hưởng, «đối cảnh vô tâm» hay nói theo văn chương thiền là cụ đã ngộ rồi. Tuy nói là nói vậy chớ cũng có các cụ «7-8 bó» hết còn xơ muối gì được những nếu có dịp thuận tiện thì cũng trêu nghẹo, ăn nói trây trúa với các bà các chị
Chỉ có tinh thần thật sự giác ngộ mới gọt bỏ được hoàn toàn tính dê. Đó là trường hợp dê hai cẳng thật sự yêu thương vợ con mình nên rất dửng dưng trước ngoại cảnh cũng như trước mọi sự cám dỗ, nên không màng để ý đến ai khác.
Thực tế cho biết tính dê chỉ nên dành riêng cho những ai còn độc thân, còn sức, hoàn toàn hổng còn vướng bận gì cả.
Nếu đã có vợ con đùm đề rồi thì nên chừa bỏ máu be he đi để cho người ta nhờ.
Tóm lại, dê là một hành động rất ư là phổ biến và tự nhiên ở người đàn ông con trai bình thường.

Dê thay đổi theo thời gian và không gian

Ở đời, tất cả mọi việc, tất cả mọi sự vật đều có thể biến đổi theo thời gian và theo không gian. Lúc tác giả bắt đầu mới biết dê, khoảng 18-19 tuổi gì đó, thì hình thức dê và cách dê cũng đều khác xa với kiểu dê của các cháu ngày nay. Hồi đó, ngày nào thấy được mặt người ta được một chút xíu thôi, nói một câu lãng xẹt lãng nhách, đi ngang qua nhà người ta, thì mình cảm thấy vui sướng lâng lâng cả ngày đó, tương tư, mất hồn, quên cả bài vở và không màng chuyện cơm nước. Làm gì có vụ dám bạo gan nắm tay nắm chân như bọn trẻ ngày nay. Sợ nhất là người lớn trong nhà biết được thì bị rầy chết đi và ngoài ra cũng còn phải lo đối phó với đám bạn bè, chúng chờ có dịp để chế ngạo, để chọc quê mình cho bỏ ghét, mệt lắm chớ chẳng phải chơi đâu.
Ngày nay dê còn có thể thấy xảy ra giữa hai người cùng phái tính. Người ta gọi đó là đồng hệ, là bóng, Homo, Gay, là ô môi, ô mai Lesbian gì đó…

Dê trong ca dao (truy cập từ Internet)

“Thương sao thương quá bất nhơn. Trời cho gặp mặt thương hơn bữa nào.
Thương nhau tạc một chữ tình. Trăm năm thề quyết bạn, mình có nhau
Thương em quên đứng quên ngồi. Ngứa đầu quên gãi, ruột lồi quên đau
Thương chàng lắm lắm chàng ơi. Biết đâu thanh vắng mà ngồi thở than
Thương cha nhớ mẹ có hồi. Thương anh lúc đứng lúc ngồi cũng thương”
Thương nhau thương cả tông chi họ hàng
Thương ai thương cả đường đi lối về

Dê gọi là dương (tìm thấy trên internet)

«Dê gọi là dương. Dê to lớn có quốc tịch Pháp gọi là Đại tây Dương. Dê không thích đánh nhau gọi là Thái bình dương. Dê số nghèo không may mắn gọi là dương cực.
Dê già thích gái trẻ gọi là già dê. Đàn dê gọi là dương cầm. Dê không ngay thẳng gọi là dương gian. Dê mạnh khỏe gọi là cường dương.
Dê ngồi xe lăn là liệt dương. Cuộc đời của dê gọi là dương thế. Dê không mặc áo gọi là dương trần.
Đồ chơi của dê gọi là dương vật. Phở nấu thịt dê gọi là phở tái dê (xin đừng nói lái)»…

Thơ: Người đẹp động lòng «Dê»
Của quý thì động lòng tham
Người đẹp thì khó, để kham Dê già
Năm mới xin nói thật thà
Sang xuân Ất Mùi, Dê thả tùm lum
Lẻn lên «gác tía» núp lùm
Lơ là cảnh giác, dính chùm như chơi
Đây không phải nói khơi khơi
Chính lời cảnh báo, tức thời đó nghen
(Trích-Tác giả Dương Văn Phương, Xuân Ất Mùi 2015 –TTHNLSCT)

Thú nhổ răng “ôm“ ở Sài Gòn: một hình thức dê
Lọt êm êm giữa bốn gò bồng đảo.
Mắt nhắm nghiền mà nghe bão trong đầu.
Răng bị cà mà ta chẳng thấy đau.
Miệng há hốc cứ tưởng đâu tiên giới.
Tóc dựng đứng, bù xù hay tóc rối.
Hơi thở chừng như hấp hối, chao ôi.
Phòng răng ni đã thu hút ta rồi.
Mai trở lại nhổ thêm vài cái nữa.
CTN
Ai dê ai đây: Nghề cho thuê chồng
http://thoibao.com/nghe-moi-o-viet-nam-thue-chong/

Đàn ông bắt đầu có giá!
Các cụ ơi còn chờ gì mà không bay về VN làm thêm job mới nầy vài ba tháng trong năm để phụ giúp thêm tiền chợ cho bà nhà.
Nói giỡn chơi thôi.
Saigon: Hiện nay ở Việt Nam có một nghề mới là nghề cho thuê mấy ông chồng. (địa chỉ: Công Ty Sao Phương Nam, Q 2, TP HCM)
Một phụ nữ khoảng 30 tuổi, đến tìm thuê chồng ở công ty Sao Phương Nam ở quận 2, Saigon cho biết là
“Tôi đã một lần dang dở vì chồng mất sớm, hiện đang sống với cậu con trai 6 tuổi và không có ý định lập gia đình lần nữa. Nhưng nhà cửa thì rộng mà lại thiếu người đàn ông đỡ đần nên bề bộn lắm, nhiều khi hư bóng đèn, ống nước… không có người sửa. Quan trọng nhất là thỉnh thoảng tôi muốn con tôi có “một người cha” dẫn đi chơi công viên, dạo phố, mua đồ chơi cho nó có cảm giác có đầy đủ cha mẹ)
Một nữ khách hàng khác còn khá trẻ e dè, bối rối khi đưa ra yêu cầu với Công ty Sao Phương Nam: “Tôi không cần “chồng” làm những việc nặng nhọc trong gia đình mà cần chỗ dựa về tình cảm, tinh thần”. Chị này muốn thuê một ông “chồng” để thỉnh thoảng cùng chị đi cà phê, xem phim, trò chuyện, chia sẻ tinh thần lúc căng thẳng, dự tiệc tùng… (Ngưng trích Thoibao online 1/31/2015)
Nhớ nhìn trước nhìn sau rồi hãy dê
Cuối cùng, cũng xin nhắc nhở các bạn là luật lệ ở các xứ Tây phương này nó kỳ cục lắm. Mỗi khi nịnh đầm một câu để xã giao lấy lòng hay để dê cũng vậy, nếu nói không đúng người, không đúng cách, không đúng lúc, không đúng chỗ thì người đẹp nổi dóa lên bất tử và thậm chí có thể lôi mình ra tòa về tội xách nhiễu tình dục (sexual harassement).

Ớt nào là ớt chẳng cay

Và phải nhớ là tuyệt đối bạn không nên bao giờ dê hay khen ngợi một người đẹp nào khác trước mặt bà xã của mình hết, vì bả sẽ bị dị ứng, nổi máu hoạn thư, cái mặt quạu đeo, đầm đầm cho một đống, ngại lắm các bạn ạ!. Ớt nào là ớt chẳng cay.
Thôi bye bye Sư Phụ./.

Nguyễn Thượng Chánh, DVM

Tham khảo:
– Nguyễn Thế Hoàng. Dở chứng: Già mắc dịch
http://saigonecho.com/main/giaitri/truyenphiem/20140.html
– Dê trong ca dao
http://maxreading.com/sach-hay/kho-tang-luc-bat-dan-gian/mot-so-cau-ca-dao-ve-tinh-thuong-38357.html
– Yvon Dallaire, Psychologue, Sexologue. La séduction: un art à développer
http://www.psycho-ressources.com/bibli/seduction.html
– COMMENT SÉDUIRE: LES 5 RÈGLES FONDAMENTALES (NGHỆ THUẬT DÊ)

http://www.spikeseduction.com/articles/771_comment-seduire.html

– Vatgia.com-Nghệ thuật cưa gái toàn tập (ai còn độc thân vào học hỏi, ai có rùi vào chia sẽ giúp đỡ mọi người)?
http://www.vatgia.com/hoidap/4495/61699/nghe-thuat-cua-gai-toan-tap-ai-con-doc-than-vao-hoc-hoi-ai-co-rui-vao-chia-se-giup-do-moi-nguoi.html
– Các tuyệt kỹ tán gái
http://www.hoahuongduong.info/vbb/showthread.php?t=2794

Montreal, 2015

 

 

Sau tiếng chuông chùa

Email
Xem kết quả: / 1
Bình thườngTuyệt vời 

Sau tiếng chuông chùa

ThieuNu393-danlambao

Đỗ Trường (Danlambao) - ...Chị sinh ra và lớn lên ở ngõ chợ Khâm Thiên Hà Nội. Những ngày cuối năm 1972 bom Mỹ đã cướp đi toàn bộ gia đình của chị. Chị còn sống, bởi cái đêm định mệnh ấy, chị đang ở nơi sơ tán. Tháng 4 năm 1973 trên đầu cuốn bốn khăn tang, dù đang là học sinh phổ thông năm cuối, chị vẫn xung phong vào bộ đội. Sau mấy tháng huấn luyện, chị hành quân vào chiến trường Quảng Đà...  ...(tù) cải tạo vẫn còn thuộc sự quản lý của bộ đội. Nên chị vẫn thường qua lại đề nghị trưởng trại cử vài, ba người sang giúp sửa lại kho, hoặc bốc dở hàng hóa, khi cần. Và chị đã quen Chu Bá Trạc cải tạo viên, nguyên sĩ quan bộ binh, từng là thầy giáo dạy toán bậc trung học, trong một lần như vậy...
Buổi ra mắt tập Thơ Người Việt ở Đức do nhà xuất bản Vipen Berlin tổ chức, diễn ra khá dài vào một chiều mùa hè 2014. Có lẽ, đã cảm thấy đói và mệt, nên giữa chừng Nguyễn Đăng Ga rủ vợ chồng nhà thơ Trần Mạnh Hảo, Người Buôn Gió, Quốc Cường, nhà điêu khắc Thành Nghĩa-An Giang, nhà văn Võ Thị Hảo và tôi về quán của anh ở Alexanderplatz ngồi lai rai. Coi đây là bữa nhậu chia tay, để ngày mai nhà thơ Trần Mạnh Hảo sang Paris và trở về Việt Nam. Ăn uống trò chuyện đang rôm rả, tôi đành đứng dậy cáo lỗi vì đã quá nửa đêm và con đường 200 km về nhà còn khá xa...
Xe chạy một đoạn, chẳng hiểu sao Navi chỉ đường lại giở chứng tậm tịt, tôi buộc đi theo trí nhớ. Một lúc, trí nhớ cũng tậm tịt nốt. Lòng vòng khá lâu, xe lạc đúng vào cổng chùa Linh Thứu. Tôi phải dừng lại, để hỏi đường ra Autobahn Leipzig. Đường phố vắng và trong chùa tĩnh lặng. Tôi men theo hè phố, tìm một quán đêm để hỏi. Bất chợt tôi ngoái lại, dường như có bóng một ni cô thấp thoáng đang đi về hướng cổng chùa. Tôi quay lại, rảo bước. Đến cổng, thấy ni cô dừng lại, có lẽ chờ tôi. Tôi đang lúng túng, tìm cách xưng hô, chợt thấy ni cô hơi sững người, nhưng giọng lại chùng xuống: Cậu Trường, đội lò mổ Leipzig phải không? Tôi giật thót cả người, nhìn thẳng, nhưng vẫn còn mơ hồ. Một giây im lặng. Đến khi chiếc răng khểnh của ni cô lộ ra, sau nụ cười thoáng buồn, tôi mới chợt vuột ra: Chị Tuyên! Sao chị lại ở đây?
Tôi quen chị đã gần ba mươi năm trước, trong những lần chị dẫn các anh chị cựu diễn viên, ca sỹ ở cùng đội bóng đèn đến chỗ chúng tôi xin tiết canh lòng lợn. Sau ngày nước Đức thống nhất, người Việt vùng phía đông ly tán, số còn lại thường sống co cụm vào từng khu. Lúc này, chị trở thành hàng xóm của tôi. Cho đến ngày con trai chị vừa đón từ Việt Nam sang, bị chính những người đồng hương bắn chết ở gần Berlin, chị buồn và lặng lẽ bỏ đi. Có người đoán, chị đã về Việt Nam, kẻ lại nói, chị theo cô, theo cậu đang hầu đồng, hầu bóng ở Dresden…
Vậy là sau mười chín năm, tôi bất ngờ gặp lại chị. Chị đã thay đổi quá nhiều. Sự thay đổi ấy, nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi. Nhưng có lẽ, chỉ có tình cảm của chị với tôi không hề đổi thay. Chị vẫn thân mật xưng chị và gọi tôi bằng cậu, như mấy chục năm trước. Chị bảo, làm lễ cho một gia đình hàng xóm ở Dresden hơi bị muộn, nhưng chị vẫn phải đi tàu đêm lên Berlin, để sáng nay kịp đi theo lễ cùng thày. Cuộc gặp gỡ tuy ngắn ngủi và chị đã thuộc về cõi vô thường, nhưng tôi vẫn cảm thấy còn có một chút gì đó ưu tư trong đôi mắt chị. Khi tôi, bước lên xe, chị còn dặn: Lúc nào rảnh qua Dresden, chị còn nhiều điều muốn nói với cậu.
Cuối tuần vừa rồi, chở mấy cô con gái đi thi đấu bóng bàn ở gần Dresden, tôi tạt vào thăm chị. Những biến cố, thăng trầm cuộc đời chị có chuyện tôi đã biết và có những chuyện đến nay tôi mới được nghe kể từ chính chị. Quả thật, những nỗi đau ấy của chị chợt làm tôi nhớ đến chị Hà Giang, trong truyện ký Nghỉ Hè Ở Mallorca của nhà văn Phạm Tín An Ninh. Nhưng có lẽ từ những quyết định đầu đời sai lầm, dẫn đến số phận của chị còn đắng cay, nghiệt ngã hơn rất nhiều…
Chị sinh ra và lớn lên ở ngõ chợ Khâm Thiên Hà Nội. Những ngày cuối năm 1972 bom Mỹ đã cướp đi toàn bộ gia đình của chị. Chị còn sống, bởi cái đêm định mệnh ấy, chị đang ở nơi sơ tán. Tháng 4 năm 1973 trên đầu cuốn bốn khăn tang, dù đang là học sinh phổ thông năm cuối, chị vẫn xung phong vào bộ đội. Sau mấy tháng huấn luyện, chị hành quân vào chiến trường Quảng Đà...
Chiến tranh kết thúc, đơn vị chị được lệnh tiếp quản một số kho hàng và doanh trại, khu gia binh của quân đội Việt Nam Cộng Hòa thuộc khu vực Nam Trung Bộ. Thời gian sau, những doanh trại đã bị bom đạn cày nát này, được quây lại gọi là lán trại dành cho (tù) cải tạo, chủ yếu các sĩ quan cấp úy của quân đội VNCH. Chị vẫn ở lại làm thủ kho, cách đó không xa.
Khu nhà kho này được xây khá kiên cố, lưng tựa vào vách núi. Hai bên là hai dãy nhà mái trần, ngăn thành nhiều phòng. Hình như trước đây là nơi ở và phòng làm việc của một đơn vị quân nhu, tiếp vụ thuộc quân đội VNCH. Trước mặt có khoảnh sân khá rộng, bao quanh bởi những khóm hoa sim, đang thì nở rộ. Và tất cả được ẩn mình dưới những tán lá rừng xanh ngát, nếu từ xa hoặc trên cao nhìn xuống. Ở đây, chỉ có chị là nữ và mấy cảnh vệ đều ở tuổi hai mươi. Họ cũng là học sinh trước khi vào bộ đội như chị, nên cuộc sống rất hồn nhiên vui vẻ. Và có lẽ, tình yêu và khát vọng đang hồi sinh trong họ chăng? Nên ai cũng chuẩn bị lại sách vở, dành nhiều thời gian cho việc ôn luyện để năm tới xuất ngũ, thi vào đại học.
Lúc này, (tù) cải tạo vẫn còn thuộc sự quản lý của bộ đội. Nên chị vẫn thường qua lại đề nghị trưởng trại cử vài, ba người sang giúp sửa lại kho, hoặc bốc dở hàng hóa, khi cần. Và chị đã quen Chu Bá Trạc cải tạo viên, nguyên sĩ quan bộ binh, từng là thầy giáo dạy toán bậc trung học, trong một lần như vậy. Ngay lần đầu gặp, biết các cải tạo viên đều là thầy giáo, bác sĩ trí thức, chị và mấy cảnh vệ đã nghĩ ngay đến việc nhờ họ giảng dạy, hướng dẫn những môn khoa học tự nhiên.
Là khu hoàn toàn biệt lập, do vậy bọn chị rất dễ dàng vẽ ra rất nhiều công việc ma, để đón nhóm của thày Chu Bá Trạc vào kho, mỗi tuần vài, ba lần. Được học trò nể trọng, đưa đón ra vào lán trại, cũng như chăm sóc nghỉ ngơi, ăn uống, nên các thày rất nhiệt tình chỉ dạy. Từ đó, tình thầy trò ngày càng trở nên gắn bó, đồng cảm. Và sau mấy tháng như vậy, dường như tình cảm của chị dành cho Chu Bá Trạc không còn dừng lại ở mức thầy trò, anh em nữa…
Trời chớm sang đông, trên triền đồi và lối mòn dẫn ra con suối trước mặt đã trải vàng một màu hoa dã quỳ. Mùa này, dòng suối cũng đã cạn dần con nước. Đứng trên bờ đôi khi nhìn thấy những cá con, cá mẹ bị mắc trong hốc đá, cắm đầu vào những cành lá ối mục mà nước không thể cuốn đi. Tuy mùa đông, nhưng về trưa, nắng ngoài kia vẫn kéo cái nóng dần lên. Sau giờ học, nấu nướng ăn uống xong, trời đã chếch bóng, chị và mấy cảnh vệ tay dao, tay súng cùng nhóm (tù) cải tạo Chu Bá Trạc ra rừng tre nhỏ ở bên kia con suối. Công việc chặt tre, đốn gỗ về làm giàn bầu, giàn bí để “ngụy trang“ cho việc dạy và học của họ lại được bắt đầu...
Chị kéo Trạc vòng ra sau, đi lên phía triền đồi. Nơi có sắc vàng của hoa và của nắng như đang tan chảy vào nhau. Một loáng thôi, bóng của họ đã chìm trong cái vàng óng hòa tan ấy của trời đất. Họ lặng đứng bên nhau. Dường như có một khoảng cách rất mong manh trong lòng mỗi người. Gió… và từng cơn gió rít lên, làm chị hơi lạnh, nhưng không phải cái lạnh buốt da, cắt thịt như gió bấc nơi quê nhà. Bất chợt, Trạc xoay người nắm lấy bàn tay chị. Như viên than hồng nhóm lửa, chị hơi co người lại, có luồng khí nóng chạy dọc cơ thể... và cháy bùng lên. Ôm chặt lấy Trạc, chị ngả người, làm cả hai đổ vật xuống...
Ngay sau tết âm lịch 1976, một nửa trại đột xuất bị chuyển đi, trong đó có Chu Bá Trạc. Chị hỏi trưởng trại, hắn bảo đi Daklak, nhưng địa chỉ cụ thể thì không rõ. Không biết, đây là câu trả lời thật hay đểu của hắn. Nhưng làm cho chị vô cùng buồn bã và cả mấy cảnh vệ gác kho cũng bỏ học cả tuần. Đã từng đi qua chiến tranh và những ngày tháng khốc liệt, nhưng chưa khi nào chị cảm thấy hẫng, buồn chán như lúc này.
Quân khu đã có văn bản chính thức, đồng ý cho những quân nhân như chị được phép thi đại học. Mọi người phấn khởi làm hồ sơ giấy tờ. Với chị dường như mất cảm giác, chỉ thấy nôn nao, chao đảo trong người. Thuấn cảnh vệ, người Sơn Tây, luôn gần gũi chăm sóc chị từ ngày cùng nhau nhập ngũ, đi lấy hồ sơ về. Thấy chị đang nằm bẹp, hắn bắt phải lên bệnh xá ngay. Đi được nửa đường, chị bảo hắn quay xe về, thay thường phục, bắt xe đò vào thành phố. Hắn ngơ ngác, chị bảo, rồi ông khắc biết. Chị đã có một linh cảm chẳng lành.
Thành phố lúc này vắng vẻ, tiêu điều nhưng đã có một số phòng mạch tư nhân mở cửa trở lại. Chị và Thuấn đến vào cuối giờ chiều, phòng đợi vắng người. Chị được mời vào khám ngay. Và tinh thần chị bị sụp đổ hoàn toàn, khi bác sĩ cho biết, chị đã có thai và thai nhi đã lớn. Phòng khám không thể nạo bỏ, như theo yêu cầu của chị. Nếu chị muốn, phòng khám chỉ có thể giới thiệu đến bệnh viện. Họ sẽ làm, nhưng có thể nguy hiểm đến tính mạng, hoặc có thể chị sẽ trở thành người vô sinh. Điều quan trọng, chị phải có giấy giới thiệu của cơ quan, đoàn thể và chữ ký đồng ý của chồng.
Rời phòng khám, đầu chị quay cuồng, bước chân dường như vô định. Chị đã biết sợ, chiếc vòng kim cô muôn thuở kia, sẽ siết chặt cuộc đời chị trong cái luẩn quẩn của sự hủ hóa suy đồi đạo đức, dẫn đến mang thai với một kẻ bên kia chiến tuyến, một cựu sĩ quan, một cải tạo viên. Gặp kẻ ngồi trên độc mồm, ác miệng gán cho cái tội theo địch, phản động chứ chẳng chơi. Đó là một điều không thể tưởng đối với một Đảng viên trẻ như chị. Tương lai của chị đang bước vào ngõ cụt. Có lẽ, đây là cái án tử hình không chỉ đối với chị mà cho cả cải tạo viên Chu Bá Trạc, tuy không bằng dao, bằng súng.
Thuấn lặng lẽ theo chị đến con phố cuối cùng. Trước mặt đã là biển và thành phố đã lên đèn. Biển cạn, ngoài kia xác mấy con tầu đắm chưa kịp cẩu đi, trồi lên, sóng vỗ, bọt tung lên trắng xóa. Bãi cát vắng người, dường như chỉ thấy rặt một màu áo của lực lượng tuần tra, kiểm soát.
Chị không khóc, nhưng hai con mắt đã đỏ hoe, nhìn về nơi có ngọn hải đăng đang cháy lên. Khi Thuấn khoác nhẹ tay lên vai, lúc đó chị mới gục đầu vào vai Thuấn bật khóc. Vỗ vỗ vào vai chị, Thuấn an ủi:
-Tuyên hãy thật bình tĩnh, rồi chúng ta sẽ tìm ra cách giải quyết thôi.
Im lặng. Không biết nước mắt của chị hay cả nước mắt của mình đã chảy thấm vai áo, nhưng Thuấn vẫn để yên như vậy. Trăng lên cao. Gió thổi từng cơn. Lạnh và đói, Thuấn đỡ chị đứng dậy đi tìm mua đồ ăn. Giờ này, không còn xe về lại đơn vị, buộc chị và Thuấn phải tìm đến nhà khách quân khu.
Hôm sau, trên đường về Thuấn đột nhiên bảo, nếu như Thuyên đồng ý, ngay trong tuần này, chúng ta lên trung đoàn trình báo sự quan hệ và xin giấy giới thiệu đăng ký kết hôn làm đám cưới. Đây là cách duy nhất để hợp thức hóa việc này.
Tuy đã biết, từ lâu Thuấn đã có tình cảm với mình, nhưng do rụt rè chưa dám nói ra, nhưng với quyết định bao dung này của Thuấn làm chị bất ngờ và xúc động. Thật ra, từ ngày cả gia đình bị bom Mỹ, chị chẳng có ai là người thân để chăm sóc, giãi bày tâm sự, ngoài Thuấn ra. Tuy nhiên, với chị tình cảm dành cho Thuấn cho đến nay, chỉ là tình bạn thân thiết đặc biệt, chứ không hoặc chưa thể nói là tình yêu. Nhưng trong hoàn cảnh vô phương cứu chữa này, chị không thể không cảm ơn và làm theo sự sắp đặt của Thuấn.
Chị cũng không ngờ đám cưới chạy của mình và Thuấn diễn ra tưng bừng, nói như ngôn ngữ thời nay, sao nó lại “hoành tráng“ đến thế. Hội trường đơn vị chật ních người, đầy đủ ban bệ và các bác tai to mặt nhớn. Bởi, đây là đám cưới đầu tiên sau ngày thống nhất, của hai chiến sĩ trực tiếp chiến đấu nơi chiến trường, trong cùng đơn vị. Nó được nâng lên thành hình ảnh điển hình, mang ý nghĩa chính trị to lớn, không chỉ riêng của một đơn vị...
Không hiểu nguồn tin bị rò rỉ từ đâu, ngay sau đám cưới rất nhiều tiếng thì thầm to nhỏ với những nụ cười ruồi, rồi chỉ chõ vào cái bụng của chị ngày càng phổng lên. Đã đến tai, nhưng các đồng chí ngồi trên cố nuốt, vờ như không biết, nên vẫn bình yên lắm. Rất may, mấy tháng sau Thuấn đỗ vào khoa hóa thực phẩm trường đại học Bách Khoa Hà Nội, chị tuy không đủ điểm, nhưng được gọi vào trường trung cấp tài chính. Khi chị và Thuấn lên làm quyết định chuyển ngành và sinh hoạt Đảng, các đồng chí thủ trưởng và quân lực nhìn với ánh mắt lạ lắm và giải quyết rất nhanh. Cầm giấy tờ, bước chân ra khỏi phòng, chị vẫn còn nghe thấy tiếng thở phào, nhẹ như vừa cắt bỏ được miếng thịt thừa trên cơ thể của các đồng chí thủ trưởng, quân lực vậy...
“Người ăn ốc kẻ đổ vỏ mà lại đổ vỏ cho thứ ngụy quân ngụy quyền, thế mới đau chứ!“ Cái tin được rỉ tai nhau, truyền đi ở cái làng quê yên bình đậm lễ giáo này, đã làm sóng gió nổi lên đùng đùng trong gia đình, khi chị và Thuấn còn chưa về đến nhà. Thế này, có khác gì bôi tro trát trấu vào mặt gia đình, dòng họ. Mẹ Thuấn cứ ra vào lẩm bẩm như vậy.
Gặp chị, mẹ Thuấn đã có chút nguôi giận, có lẽ cảm thông hoàn cảnh và chị là người hiền lành lễ nghĩa. Nhưng bà vẫn buộc chị sau khi sinh, cho hoặc gửi ai đó nuôi một thời gian, sự việc nguôi ngoai, sẽ đón cháu về, vì Thuấn là con trưởng cũng là trưởng họ thay bố đã mất.
Chị bảo, khi con được mấy tháng, phải gửi vợ chồng bác hàng xóm cũ là bác sĩ nuôi, không hẳn vì sức ép của gia đình Thuấn. Bởi trong thời gian chị đi bộ đội, căn hộ tập thể của bố mẹ đã bị cơ quan cho một gia đình khác vào ở, khi trở về, chị không thể đòi lại được. Do vậy, chị và Thuấn đều phải ở tập thể sinh viên của trường, cuối tuần mọi người về nhà hoặc đi vắng, vợ chồng mới được ở với nhau. Vừa nhập học, chị sinh, nhưng hệ hô hấp có vấn đề, nên cháu hay ốm đau dặt dẹo. Mấy tháng sau chị lại mang thai. Việc phải bỏ học là điều khó tránh khỏi, nếu chị không được sự giúp đỡ của vợ chồng bác hàng xóm. Và nếu như họ không phải là bác sĩ và đưa cháu về phương nam nắng ấm ngay sau đó, thì có lẽ cháu không thể qua nổi những cơn bạo bệnh. Nói là như vậy, nhưng lúc nào chị cũng day dứt và ân hận, nhất là từ ngày cháu bị ung thư ruột. Không biết hậu quả này, có phải từ việc chị uống thuốc tây ngoài chợ giời cho đến thuốc lá của mấy bà dân tộc để cho sẩy thai, hồi chị chửa cháu hay do nhiễm hóa chất từ nơi chiến trường? Mấy năm gần đây, cứ bòn góp đủ tiền là chị lại về Sài Gòn, dù bệnh đã ở giai đoạn cuối, nhưng với nó, chị vẫn chỉ là người xa lạ…
Tôi cắt ngang lời chị, có lẽ, lúc đó chị liên lạc với gia đình Chu Bá Trạc gửi cháu bé cho họ, tốt và hợp đạo lý hơn. Chị bảo, Trạc đã có vợ con từ trước 1975, nên chị không muốn tìm đến. Năm 1987 trước ngày chị sang Đức, vào thăm, nó vẫn nhất định không chịu gặp chị. Dù gia đình bố mẹ nuôi rất khá giả và thương cháu, nhưng chị vẫn tìm đến địa chỉ cũ của gia đình Chu Bá Trạc ở Biên Hòa, để nói cho anh ấy biết, nếu có thể, anh ấy qua lại chăm sóc cháu. Nhưng anh và cả gia đình đã bị đắm tàu chết trên đường vượt biển năm 1980, sau khi ra tù, do người hàng xóm kể lại.
Tôi buột miệng hỏi, ngày đó biết Trạc đã có vợ con và hai người ở trong hoàn cảnh vô vọng như vậy, sao anh chị vẫn…? Chị cười buồn, không thể lý giải ở cái tuổi hai mươi ấy. Chỉ biết rằng, Trạc là người đầu đời của chị. Rồi giọng chị dường như có một chút phấn chấn hơn: Đời chị có Trạc để yêu và có Thuấn để trọng, như thế là đủ phải không em? Và bây giờ chị trở về cõi vô thường, tôi đùa như vậy, rồi hỏi chị xuống tóc từ khi nào? Hai chục năm nay rồi, chị tu tại gia, nhưng thường xuyên về chùa và theo các thày đi làm lễ.
Trưa. Chị nấu cơm chay khá ngon. Trong bữa ăn, hai chị em cứ rù rì trò chuyện. Chị bảo, nghiệp chướng của chị còn nặng lắm, nhưng không biết đó có phải của riêng chị hoặc của Trạc, của Thuấn hay của chung tất cả những người lính đã lao vào chém giết trong cuộc chiến vừa qua …
Học xong, chị về làm việc cho xưởng in bộ văn hóa. Thuấn về làm việc ở một nhà máy thuộc bộ công nghiệp thực phẩm. Mấy năm sau, bầu lên vật xuống, vợ chồng chị cùng thằng con nhỏ cũng nhận được căn phòng tập thể hơn chục thước vuông. Cuộc sống thời bao cấp quá khó khăn, chẳng riêng chị mà cái nghèo, cái nhục nó đến với tất cả mọi người.
nghiepchuongKhông thể chịu được sự cùng quẫn ấy, năm 1987 để con lại cho chồng, người nữ lính chiến năm xưa lại khoác ba lô cùng với các văn nhân, nghệ sĩ, trí thức lên đường làm thuê, cuốc mướn nơi xứ người. Bức tường Berlin sụp đổ, từ trong nước dòng giống con Lạc cháu Hồng lại tìm đường ra đi. Thằng con chị vừa bước sang tuổi mười bảy, bỏ học đòi sang với mẹ. Sang được thời gian, chị bất lực không thể quản lý, bảo ban nó. Và vào đúng mùa hè 1995 nó bị những người cùng chung một dòng máu bắn chết, trong một ngôi nhà ở gần Berlin. Nghe nói, nó theo bọn bảo kê đi thu tiền chỗ bán thuốc lá lậu, bị băng đảng khác phục thù bắn chết. Chẳng biết đúng sai thế nào, nhưng hôm đi viếng, thấy trên cổ nó phải khâu rất nhiều mũi. Nhìn nó nằm đó, tôi cảm thấy lòng mình vô cùng trống rỗng. Chị không còn khóc được nữa, người cứng đơ, hai bà hàng xóm phải kè kè hai bên…
Tôi hỏi chị về Thuấn. Chị bảo, biết tin con chết, Thuấn cũng bị chao đảo mất mấy năm. Muốn giải phóng cho Thuấn, nên năm 1998 chị về nước làm đơn ly dị. Lúc đầu Thuấn không chịu, nhưng mọi người nói mãi, hắn miễn cưởng đồng ý. Mấy năm sau bị áp lực của gia đình, Thuấn mới lấy vợ. Nhưng đẻ được hai đứa con, đứa nào cũng bị dị tật cả. Chị nghĩ, nhiều lúc thật có lỗi với Thuấn, không giữ được đứa con cho hắn. Bây giờ Thuấn đang là tổng giám đốc một công ty lớn lắm, giàu sang phú quí rồi. Tiền bệnh viện thuốc thang cho con gái chị, mấy năm nay đều do Thuấn trả, thông qua chồng cháu đấy. Có lần, chị bảo, đừng làm như vậy nữa, Thuấn khổ vì mẹ con chị nhiều rồi. Nhưng hắn nói, hắn làm vậy không hẳn chỉ vì chị, mà vì cả Chu Bá Trạc. Nếu không có Trạc dạy dỗ thì hắn không thể đỗ đại học và không được như bây giờ...
Chiều muộn, câu chuyện của chị đã đi vào đoạn kết. Tôi đứng dậy từ biệt chị cho kịp giờ đón mấy cô con gái nơi thi đấu bóng bàn.
Tiễn tôi ra xe, chị nhắc lại câu, hãy tin vào luật nhân quả. Thế hệ chị đã gây ra và lao vào cuộc chiến, nghiệp chướng còn nặng lắm, kiếp này không thể trả hết đâu em ạ...
Leipzig 29-1-2015
Đỗ Trường

Những Kiểu Phụ Nữ

Email

Những Kiểu Phụ Nữ

Gã Siêu

 

Truyện xưa kể lại rằng:

Vua Arthur, vị vua trẻ tuổi của nước Anh, bị quân Pháp phục kích và bắt giữ. Lẽ ra vua nước Pháp sẽ giết ngài, nhưng vẻ trẻ trung dễ mến của Arthur đã làm cho vua Pháp cảm động. Ông ta hứa sẽ trả tự do cho Arthur nếu ngài giải được một câu đố cực khó. Thời hạn để Arthur đưa ra câu trả lời là một năm. Nếu sau một năm không tìm ra lời giải, Arthur sẽ phải chết. Câu đố ấy là: Phụ nữ thật sự muốn gì? Đối với Arthur, câu đố này quả là một thử thách quá lớn. Nhưng dù sao nó vẫn tốt hơn là cái chết. Arthur đành chấp nhận mạo hiểm.
Khi trở về Anh quốc, ngài hỏi tất cả mọi người từ các công chúa đến các cha xứ và đến cả các quan toà, nhưng không ai có thể đưa ra một câu trả lời hoàn hảo. Cuối cùng, mọi người khuyên nhà vua hãy đến hỏi bà phù thuỷ già, bởi vì chỉ mình bà ta mới giải được câu đố hóc búa đó. Những ngày cuối năm cũng đã tới gần. Arthur không còn cách nào khác là đến xin ý kiến của mụ phù thuỷ. Bà ta đồng ý sẽ đưa câu trả lời nhưng với một điều kiện. Đó là bà ta muốn lấy Garwain, chàng hiệp sĩ dũng cảm, bạn thân nhất của nhà vua. Arthur thất kinh. Bà ta vừa xấu, lại vừa bẩn. Ngài chưa từng bao giờ thấy một ai đáng tởm như bà ta. Không, ngài sẽ không để bạn thân của mình phải chịu thiệt thòi như vậy.

Khi biết chuyện, Garwain nói với Arthur rằng sự hy sinh của chàng làm sao có thể so sánh được với sự sống của nhà vua, sự tồn tại của vương quốc Anh. Và chàng hiệp sĩ quyết định hy sinh. Cuộc hôn nhân được chấp thuận và vua Arthur nhận được câu trả lời. Điều phụ nữ thật sự muốn đó là “Có toàn quyền quyết định mọi việc trong cuộc sống của mình”. Ngay lập tức ai cũng nhận ra rằng mụ ta vừa thốt lên một chân lý. Nhà vua của họ sẽ được cứu thoát. Quả thật vua nước nước Pháp rất hài lòng với lời giải đáp và cho Arthur khỏi cái án tử hình.
Lại nói về đám cưới của mụ phù thuỷ và chàng hiệp sĩ. Tưởng chừng như không gì có thể khiến Arthur hối hận và đau khổ hơn nữa. Tuy nhiên chàng hiệp sĩ của chúng ta vẫn cư xử hết sức chừng mực và lịch sự. Mụ phù thuỷ thì trái lại, trong tiệc cưới, mụ ta làm nháo nhào mọi thứ lên. Thỉnh thoảng mụ lại lấy cái tay bẩn thỉu của mụ nhón cái này một chút, bốc cái kia một tý. Thật chẳng ra làm sao cả. Mọi người thì hết sức khó chịu.

Đêm tân hôn, Garwain thu hết can đảm bước vào động phòng hoa chúc. Nhưng gì thế này? Trên giường không phải là mụ phù thuỷ già nua xấu xí mà là một cô gái vô cùng xinh đẹp đợi chàng tự bao giờ. Nhận thấy sự ngạc nhiên trên nét mặt chàng hiệp sĩ, cô gái từ tốn giải thích là vì chàng rất tốt với nàng lúc nàng là phù thuỷ, nên để ân thưởng, nàng sẽ trở thành một người xinh đẹp dễ mến đối với chàng vào nửa ngày. Vấn đề là chàng phải lựa chọn hình ảnh đẹp của nàng vào ban ngày hay ban đêm. Chao ôi sao mà khó thế? Garwain bắt đầu cân nhắc: Ban ngày nếu nàng là một cô gái xinh đẹp thì ta có thể tự hào cùng nàng đi khắp nơi, nhưng ban đêm làm sao mà ta chịu cho nổi? Hay là ngược lại nhỉ, ta đâu cần sỹ diện với bạn bè cơ chứ, cứ để nàng ta xấu xí trước mặt mọi người đi, còn khi màn đêm buông xuống, ta sẽ được tận hưởng những giây phút chồng vợ với thiên thần này. Garwain đã trả lời: “Nàng hãy tự quyết định lấy số phận của mình. Nàng muốn đẹp hay xấu vào lúc nào cũng được”. Tất nhiên câu trả lời này đã làm cho mụ phù thuỷ đội lốt cô nàng xinh đẹp kia hài lòng và nàng nói rằng nàng sẽ hóa thân thành một cô nương xinh đẹp suốt đời. Đó là phần thưởng dành cho người biết tôn trọng ý kiến của phụ nữ.


Câu truyện trên khiến gã nhớ tới một câu danh ngôn đại khái như thế này: Phụ nữ giống như bức tranh trừu tượng mà mãi 300 năm về sau cũng chẳng có ai hiểu được. Hôm nay, gã xin dựa vào một bài trên trang mạng “Dân Trí”, để bàn về một vài kiểu phụ nữ… quái chiêu. Thực vậy, sống trên đời, anh đàn ông nào mà chẳng thích những phụ nữ đẹp đẽ, duyên dáng, dịu dàng và đảm đang, tuy nhiên đôi khi vẫn thấy xuất hiện những kiểu phụ nữ làm cho họ phải “chết khiếp”.

Thứ nhất là những phụ nữ thích tiền

Nói đến tiền, ai mà chẳng thích. Ngay cả một đứa nhỏ cũng thích và hình như càng già lại càng thích, bởi vì từ nhỏ cho tới lớn, từ già cho chí trẻ, ai cũng hiểu được “siêu giá trị” của đồng tiền: Có tiền mua tiên cũng được, có tiền là có tất cả. Thế nhưng, khuynh hướng thích tiền của một số chị vợ lại được biểu lộ bằng những độc chiêu, khiến cho đối phương, tức là những anh chồng, phải ngậm đắng nuốt cay.
Thực vậy, hầu như chị vợ nào cũng muốn quản lý chặt chẽ những đồng tiền còm của chồng. Các chị có một bộ nhớ trên cả tuyệt vời, bao nhiêu chi tiêu của anh chồng đều được lưu giữ, chẳng hề sai trật một đồng xu cắc bạc nào cả. Các chị còn là một thứ ngân hàng đặc biệt, chỉ biết đầu vào mà chẳng biết đầu ra. Thu vào thi vui vẻ, bao nhiêu cũng nhận. Còn phát ra thì bủn xỉn, xẻn so từng đồng, như tâm sự của một anh chồng sau đây:
Vào ngày tui mới lãnh lương,
Vợ tui bỗng chốc dễ thương vô cùng.
Về nhà, “bả” tới ôm “hun”,
Dường như lòng bả nhớ nhung quá trời,
Xong rồi bả mới mở lời:
Tiền lương cuối tháng em coi xem nào.
Dứt lời, túi trước túi sau,
Hai tay bả móc, tui đau… đớn lòng.
Chỉ vài ba phút là xong,
Tiền trong tay bả, tui không còn gì.
Thế rồi bả cất bước đi,
Nét duyên khi nãy còn gì nữa đâu.
Tháng qua hai chín ngày sầu,
Ngày vui duy nhất, trôi mau quá trời.

(Trần Thành Nghĩa)

Trong khi đó, các chị lại mang “cái máu mua sắm” trong mình và người ta có thể coi việc thích mua sắm là bản tính “bẩm sinh” của một số phụ nữ. Các chị “ghiền” đi siêu thị và một khi đã bước chân vào, thì đố mà dứt cho ra. Các chị mải mê ngắm nghía hết gian hàng này tới gian hàng nọ. Kinh nghiệm cho thấy mấy anh chồng thường nghĩ rằng đồng tiền kiếm được là do lao động vất vả, nên phải chi tiêu sao cho hợp lý và chỉ mua những thứ cần thiết, còn các chị vợ thì khác, các chị mua sắm những thứ mình thích. Thậm chí có những thứ mua về rồi để một chỗ chẳng khi nào dùng tới. Thành thử người đời vốn thường bảo: Người đàn ông thành công là người phải kiếm được nhiều hơn số tiền vợ anh ta chi tiêu.

Thứ hai là những phụ nữ thích… so

So ở đây có nghĩa là so sánh. Hội chứng so sánh này còn được gọi là hội chứng đứng núi này trông núi nọ, được voi đòi tiên, chẳng bao giờ biết bằng lòng với số phận của mình:
– Chồng người ta thì… thế nọ thế kia, còn anh thì cứ… thế này, thế này. Vậy nghĩa là làm sao?
Cái điệp khúc trên được rỉ rả suốt cả ngày và được rù rì suốt cả đêm, đến độ quỷ thần cũng không chịu nổi, huống lọ là anh chồng. Ấy là chưa nói tới cái danh dự, cái tự ái to bằng cái rế của anh chồng bị xúc phạm năng nề, vì dù sao mình cũng là thằng đờn ông kia mà. Thực vậy, sau một ngày đi làm mệt mỏi, trở về nhà chỉ toàn nghe thấy vợ mình khen chồng người khác giỏi giang, mua nhà lầu, sắm xe hơi, vợ người ta ăn sung mặc sướng, cuộc sống nhàn hạ… Chắc hẳn anh chồng nào cũng cảm thấy chối tai. Còn đâu cái cảnh:
Chồng ta áo rách ta thương,
Chồng người áo gấm xông hương mặc người.

Thứ ba là những phụ nữ thích gây

Gây ở đây có nghĩa là gây sự. Các chị vợ thuộc loại này rất hiếu chiến, hễ gặp chuyện không vừa ý là nổi cơn tam bành, không còn biết cảm thông, chia sẻ là gì nữa. Các chị quên mất rằng hạnh phúc gia đình phải được xây dựng trên cơ sở tình yêu. Các chị không còn nhớ rằng sự dịu dàng đằm thắm của phụ nữ chính là thứ vũ khí mạnh nhất chinh phục cánh mày râu.
Nếu tại các khu rừng rậm thuộc châu Á, cọp là vua của loài thú, thì ở châu Âu, sư tử là chúa sơn lâm. Khi nghe sư tử rống lên, các loài thú khác đều hoảng sợ, cụp đuôi chạy trốn mất.
Trần Quí Thường là bạn của thi hào Tô Đông Pha. Ông ta có một người vợ nổi tiếng là hay ghen và hung dữ. Mỗi lần Tô Đông Pha đến chơi, đều nghe tiếng bà ta la hét ầm ĩ. Thấy vậy, họ Tô mới làm một bài thơ cám cảnh mà chế diễu ông bạn có người vợ hung dữ như sau :

Thùy tự Long Khâu cư sĩ hiền,
Đàm không thuyết pháp dạ bất miên.
Hốt văn Hà Đông sư tử hống,
Trụ tượng lạc thủ tâm mang mang.

Có nghĩa là:
Ai hiền hơn cư sĩ Long Khâu,
Đọc kinh giảng đạo suốt canh thâu.
Bỗng nghe sư tử Hà Đông rống,
Tay run gậy rớt lòng hoang mang.

Những chị vợ hung dữ như sư tử Hà Đông bên Tàu, thì quả là hiếm hoi, nhưng không phải là không có. Bởi vì trên đời này, đôi khi cũng vẫn xảy ra cảnh “gà mái đá gà cồ”. Chẳng tin thì xin nghe thử tâm sự của “Người mặt sẹo” như sau:
Nắng Sài Gòn anh đi mà lạnh ngắt,
Bởi vì em sinh quán ở Hà Đông.
Bao lần anh khiếp hãi sợ vô cùng,
Và trên mặt vẫn còn lằn vết sẹo.
Anh vẫn nhớ em ngồi đâu quát đấy,
Cầm khúc cây dài lắm chỉ đe anh.
Anh kinh hồn vội vã né lung tung,
Chờ sơ hở phóng ra rồi dông tuốt…

Thứ tư là những phụ nữ thích nói

Người ta thường bảo: Nơi nào có hai hoặc ba người phụ nữ họp lại với nhau, nơi đó sẽ biến thành một cái chợ. Nếu hai hoặc ba chị phụ nữ ngồi lại với nhau là có tiếng xì xèo to nhỏ, cũng giống như hai hoặc ba anh đàn ông tụ lại với nhau là có tiếng bát đũa, ly tách khua vang. Khi gặp mặt nhau, các chị nói đủ thứ chuyện, từ chuyện trên trời đến chuyện dưới đất, từ chuyện trong nhà đến chuyện ngoài ngõ, đặc biệt là những chuyện thầm kín, riêng tư.
Không phải các chị chỉ “rậm lời” với nhau, mà còn “dài lời” với chồng con trong nhà. Về nghệ thuật “nói dài, nói dẻo, nói dai, nói day, nói dứt”, thì các chị ăn đứt, khiến mấy anh chồng chỉ có nước ngồi bó tay, chịu trận mà thôi.
Trước hết, phần lớn các chị vợ đều mắc phải chứng bệnh than, nào là thời buổi gạo châu củi quế, nào là vật giá leo thang, nào là gạo đường tăng lên vùn vụt:

Anh ạ, bình ga đã hết rồi,
Cộng dồn hai cái trả gấp đôi.
Đây nữa, nhà đèn đưa giấy báo,
Hẹn ổng cuối tuần phải đóng thôi.
Còn cái “a lô” nữa anh à,
Chuyện này không hoãn được đâu nha,
“Ầu ơ ví dặm là ổng… cắt,
Hóa đơn em nhận mới chiều qua.

Tiếp đến, các chị không ngần ngại nói tới nói lui, nhắc đi nhắc lại những sai lỗi của chồng, nhất là những lem nhem, những phản bội trong lãnh vực tình cảm. Đây chỉ là chuyện rất bình thường, không có chi là khó hiểu. Thực vậy, các chị vợ sống bằng trái tim. Đối với các chị, tình yêu là tất cả và chi phối mọi sinh hoạt. Vì thế, những lỗi phạm tới tình yêu sẽ trở thành như một vết chém, không bao giờ nguôi ngoai trong cõi lòng họ. Tình yêu của họ giống như bát nước đầy, một khi đã bị hắt xuống đất, thì không thể nào hốt lên được. Vì thế, anh chồng nào đã bị lưu vào hồ sơ tội trạng, thì chẳng thể nào bôi xóa cho hết được.
Mấy anh đàn ông rất sợ phải chung sống với kiểu người nói dài, nói dai. Suốt ngày bị lải nhải bên tai là một cực hình đối với họ. Họ không hiểu sao các chị vợ lại có thể nhắc đi nhắc lại mãi một vấn đề mà không biết chán. Họ chỉ biết lắc đầu lè lưỡi và tìm cách tẩu thoát cho nhanh khi “cái đài” được bật lên.

Trên đây, chỉ là một vài kiểu điển hình “tiên tiến” mà thôi. Chắc hẳn trong đời thường còn lắm mẫu gương tuyệt vời hơn thế nữa. Tuy nhiên, chỉ nguyên suy gẫm những kiểu trên mà thôi, một ông bố đã đưa ra những lời khuyên cho cậu con trai của mình như sau:
1- Kẻ thù lớn nhất của con là vợ con.
2- Ngu dốt lớn nhất của đời con là không hiểu được nó.
3- Thất bại lớn nhất của đời con là không bỏ được nó.
4- Bi ai lớn nhất của đời con là phải sống với nó.
5- Sai lầm lớn nhất của đời con là quyết định lấy nó.
6- Tội lỗi lớn nhất của đời con là nghe lời nó.
7- Đáng thương lớn nhất của đời con là bị nó sai khiến.
8- Đáng khâm phục lớn nhất của đời con là con vẫn chịu được nó.
9- Tài sản lớn nhất của đời con là những thứ nó đang giữ.
10- Khiếm khuyết lớn nhất của đời con là con không lấy được hai vợ.

Tới đây, gã xin kể lại một truyện cổ tích Ấn Độ như sau:
Thượng Đế tạo ra đàn ông trước, sau thấy đàn ông rầu rĩ, cô đơn quá, Ngài bèn lấy vẻ đẹp của Hoa, tiếng hót của Chim, mầu sắc của Cầu Vồng, cái độc ác của Chó Sói, cái hợm hĩnh của Con Công, cái lạnh lùng của Băng Tuyết, sự bất thường của Nắng Mưa, sự mềm mại của Gió, sự nhút nhát của Thỏ Rừng, đường cong của Vầng Trăng, lồi lõm của Đồi Núi… để tạo thành đàn bà.
Thượng Đế cho đàn ông tặng vật tuyệt vời này làm vợ. Người đàn ông mừng quá, dắt người đàn bà đi, quên cả cám ơn. Nhưng chỉ ít lâu sau, chịu không thấu, gã bèn đem trả lại cho Thượng Đế.

Một thời gian ngắn, buồn héo hắt vì cô đơn, gã lại đến xin người đàn bà. Tiếp tục như thế mấy lần, xin trả rồi trả xin, Thượng Đế nổi giận và mắng: “Đây là lần cuối ta cho ngươi, từ nay sướng khổ ráng mà chịu lấy, đừng quấy rầy ta nữa vì ta còn bận trăm công ngàn việc với cái trần gian đa sự này. Biết chưa?”

Thôi thì xin ghi nhớ câu danh ngôn sau đây như một kết luận: Để có được hạnh phúc với một người đàn ông, bạn cần phải hiểu anh ta nhiều và yêu ít thôi. Còn để có được hạnh phúc với môt người phụ nữ, bạn cần phải yêu nhiều và đừng cố hiểu cô ta.

Gã Siêu
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.

Trang 1 trong tổng số 20

Chân Ngôn Thiền

12. Đừng nên có thái độ bất mãn người khác hoài. Bạn hãy quay về kiểm điểm chính mình mới đúng. Bất mãn người khác là chuốc khổ cho chính mình.

Nhớ về Đà Nẵng năm xưa !

*đăng làm nhiều kỳ
tác giả Vũ Nguyên Hồng

Bác Sĩ Nha Khoa

Nguyễn Thùy Linh DDS
CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Cải Cách Ruộng Đất

Bi Kịch của Lịch Sử Dân Tộc
Tội Ác vô cùng ghê tởm do Cọng Sản Việt Nam gây nên

Thương tiếc giọng ca vàng

Tìm Hiểu Pháp Luật

Tiến Sĩ Luật Khoa Tom Huỳnh
949-444-2544

Mậu Thân ở Huế

Tội ác lớn nhất của Cọng Sản trong lịch sử Việt Nam
Viet Cong Strategy of Terror

Nhớ Trịnh Công Sơn

30 tháng 4

Đánh vợ hay bị vợ đánh

BẠO HÀNH TRONG GIA ĐÌNH
Loading
Nhớ về Đà Nẵng năm xưaĐèn CùLuyến Tiếc Cố ĐôLá thư cho BaCải Cách Ruộng Đất

Bạn đang tìm xem các bài trong mục: SINH HOẠT & ĐỜI SỐNG Chia Xẻ Kinh Nghiệm