Tội ác lớn nhất của Cọng Sản trong lịch sử Việt Nam
Viet Cong Strategy of Terror
nhân sĩ suốt đời giữ tiết tháo
Những bài thơ được nhiều người mến chuộng
Nguyễn Thùy Linh DDS
Điện thọai: 770-986-0773
All of our work is 100% guaranteed, you'll never have to worry about the quality of our
404-642-9383
Tiến Sĩ Luật Khoa Tom Huỳnh/ 949-444-2544
*ĐMCS

Deux pays dans le coeur - Les Vietnamiens de Suisse


 Tin tổng hợp :

Người con gái kiên cường và người mẹ can đảm

Nguyễn Tường Thụy

Một bức ảnh “đáng yêu” nhất của Dổ Thị Minh Hạnh”, “The most lovable picture of a Việt Namese Union Activist”, can not say anything different, we have to give her that, can not take that away from her…

Chiều nay, 27/6/2014, thông tin về Đỗ Thị Minh Hạnh ra tù trước thời hạn làm náo nức những người yêu nước. Trên mạng xã hội facebook, mọi người hân hoan chia sẻ niềm vui này. Niềm hân hoan chẳng khác nào khi Nguyễn Phương Uyên ra khỏi nhà tù ở Long An. Nhà báo Phạm Chí Dũng gọi Hạnh là “cánh chim báo bão” (“Cánh chim báo bão đã sải cánh tự do”).

Cách đây vài tuần cũng có thông tin là Hạnh được trả tự do nhưng chưa phải. Những người tiếp nhận thông tin này thể hiện thái độ dè dặt. Thông tin đưa ra hơi sớm nhưng có cơ sở. Có lẽ vì thế, cho đến cuối ngày hôm nay, vẫn còn có người dè dặt.

Đỗ Thị Minh Hạnh bị bắt vào ngày 23/02/2010 tại Di linh-Lâm Đồng.

Hạnh bị truy tố bởi tội danh “phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân” theo Điều 89 Bộ Luật Hình sự. Trong phiên tòa ngày 27/10/2010, cô bị đưa ra xử cùng với Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng. Cả ba nhà hoạt động còn rất trẻ này đều bị kết án nặng nề: Nguyễn Hoàng Quốc Hùng 9 năm tù giam, Đỗ Thị Minh Hạnh và Đoàn Huy Chương, mỗi người 7 năm tù giam.

Hạnh từ chối luật sư. Cô xác nhận tất cả hành vi mình làm nhưng không cho đó là tội.

“Tội” của Hạnh là tổ chức cho hơn 1000 công công ty TNHH giày da Mỹ Phong tại tỉnh Trà Vinh đình công. Điều cần lưu ý là công ty này lại là công ty của Trung Quốc.

Hạnh bị đánh đập nhiều lần nhưng không bao giờ nhận tội. Quản giáo trại giam nói với gia đình Hạnh, con này nó bướng lắm, nó không chấp hành nội qui của trại.

Cô bị chuyển qua nhiều trại giam, cuối cùng, ngày 2/10/2013, cô bị chuyển ra trại giam Thanh Xuân (huyện Thanh Oai, Hà Nội).

Như vậy, Hạnh đã bị giam 4 năm, 4 tháng, ra tù trước hạn 2 năm 8 tháng. Việc Hạnh ra tù là vô điều kiện và chắc hẳn không phải do “chính sách nhân đạo” của nhà nước cộng sản Việt nam.

Do những cống hiến của mình, Đỗ Thị Minh Hạnh đã được giải Quốc tế Nhân quyền năm 2011 cùng với Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ.

Đây là kết quả vận động quốc tế với sự tham gia của nhiều tổ chức, chính giới các nước đặc biệt là sự nỗ lực không biết mệt mỏi của Bà Trần Thị Ngọc Minh, mẹ của Đỗ Thị Minh Hạnh. Bà đã vượt biên giới đi khắp nơi kêu cứu cho con khi mọi cố gắng trong nước không đạt kết quả. Bà có mặt ở Đức, Áo, Mỹ, Canada, Austrlia.

Ngày 16/1/2014, Bà tham gia buổi điều trần về tù nhân lương tâm trên thế giới diễn ra trước Ủy Ban Nhân Quyền Tom Lantos tổ chức tại phòng HVC 210 trong Trung tâm tiếp khách của Quốc Hội Hoa Kỳ.

Bà Trần Thị Ngọc Minh điều trần trước Ủy hội Nhân quyền Tom Lantos tại Quốc hội Hoa Kỳ

 https://1-ps.googleusercontent.com/sx/www.danluan.org/fbcdn-sphotos-h-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xap1/t1.0-9/550xNx10354233_560286570747260_7682190118195668492_n.jpg.pagespeed.ic.8_Wyp4P9C6.jpg

Trong quá trình vận động quốc tế, Bà Trần Thị Ngọc Minh không chỉ kêu cứu cho con bà. Bà nói:

“Tôi đến đây, đề nghị với các chính giới và quốc hội Hoa Kỳ can thiệp với nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam trả tự do cho con tôi. Không những trả tự do cho con tôi mà còn phải trả tư do cho tất cả tù nhân lương tâm khác tại Việt Nam bởi vì họ là những người yêu nước, những người không có tội với tổ quốc, nhưng nhà cầm quyền Việt Nam đã bắt giam và hành hạ, đánh đập con tôi ở trong tù rất tàn nhẫn. Tôi xin đến đây mong quí vị ở chính giới Hoa Kỳ cứu giúp con tôi cùng hai người bạn là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương, cùng hoạt động giúp đỡ những người dân oan, những người công nhân bị áp bức, bị bóc lột. Đáng lý ra nhà nước cộng sản phải trân trọng thì lại bắt ba bạn trẻ này, đánh đập, bỏ tù và hành hạ trong nhà tù.”

Tại Đức, Bà Trần Thị Ngọc Minh đã có cuộc gặp với Ủy Ban Nhân quyền Quốc hội Liên bang Đức vào ngày 8.4.2014. Ngày hôm sau, Bà đến gặp Đặc ủy viên Nhân quyền Liên bang Đức. Trong dịp này bà đã đến trao đổi với văn phòng nữ dân biểu Sabine Bätzing-Lichtenthäler là người đỡ đầu cho Đỗ Thị Minh Hạnh.

Ở Canada, ngày 3/5/2014, bà Minh đã có buổi nói chuyện với 200 đồng hương tại thành phố Toronto. Buổi nói chuyện vô cùng cảm động. Bà nghẹn ngào, nước mắt giàn giụa. Những người tham dự xúc động mạnh mẽ, cũng không cầm nổi những giọt nước mắt lã chã, xa xót cho những đứa con ưu tú của dân tộc vì đấu tranh mà bị cầm tù, đày ải.

Clip bà Minh nói chuyện tại Toronto :

 

Tại Úc, Bà Minh đã tiếp xúc với đồng bào gốc Việt tại 5 thành phố Brisbane, Sydney, Melbourne, Adlaide và Perth. Đặc biệt tại Sydney và Melbourne bà được phát biểu trước hàng ngàn đồng bào.

Một cuộc Hội thảo tại Quốc Hội Liên Bang – Canberra với sự hiện diện của 14 dân biểu nghị sĩ liên bang đã được tổ chức. Chính giới Úc vận động Bộ Ngọai Giao quan tâm đến trường hợp của Đỗ Thị Minh Hạnh và các tù nhân lương tâm tại Việt Nam.

Một cuộc thảo luận khác về Nhân quyền cũng được tổ chức tại Quốc hội Tiểu bang Victoria – Melbourne với 7 dân biểu tiểu bang tham dự. Các dân biểu này đã phổ biến một lá thư kêu gọi nhà cầm quyền VN trả tự do cho Đỗ Thị Minh Hạnh.

Sự cố gắng không mệt mỏi của Bà Trần Thị Ngọc Minh đã thu hút được chú ý, quan tâm của công luận, của nhiều tổ chức, chính giới các nước. Tại hội nghị Asean ở Brunei, Ngoại trưởng Úc Bob Carr đã yêu cầu Việt Nam trả tự do cho Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương. Ông nói: “Chúng tôi đặt nặng tầm quan trọng cho việc bảo vệ quyền tự do lập hội và tự do thành lập công đoàn.”, “Tôi đã yêu cầu Việt Nam thả những người này”.

Được biết, Bà Minh được chính phủ Ba Lan cấp Visa tị nạn chính trị tạm thời 2 năm. Nói chuyện với Bà qua skype, tôi hỏi: “Chị có tính đến khi trở về VN, chị sẽ gặp rắc rối thậm chí nguy hiểm không?” Bà bảo có chứ, nhưng nhất định tôi sẽ về.

Sự cố gắng không mệt mỏi xuất phát từ tình mẫu tử của Bà Trần Thị Ngọc Minh đã không uổng phí. Sứ mạng của Bà trong chuyến đi vận động quốc tế này về cơ bản đã hoàn thành. Nhưng còn biết bao tù nhân lương tâm hiện nay đang bị tù đày ở các trại giam trong điều kiện rất khắc nghiệt.

Không chỉ Đỗ Thị Minh Hạnh mà tất cả tù nhân lương tâm khác phải được trả tự do. Cuộc đấu tranh vì Tự do, Dân chủ, nhân quyền, vì tương lai tươi sáng của Đất nước, Dân tộc còn nhiều gian nan lắm.

27/6/2014

Nguyễn Tường Thụy

nguon : http://www.danluan.org/tin-tuc/20140628/nguyen-tuong-thuy-nguoi-con-gai-kien-cuong-va-nguoi-me-can-dam

 


 Tin chính thức: Đỗ Thị Minh Hạnh đã về đến nhà

 

Danlambao - Lúc 18 giờ tối nay, 28/6/2014, Đỗ Thị Minh Hạnh đã về đến nhà ba mẹ ruột cô tại địa chỉ 11 Bis, Nguyễn Thị Minh Khai, tổ 4, khu 5, huyện Di Linh, tỉnh Lâm Đồng.
Được biết, công an trại giam áp giải Hạnh từ nhà tù Thanh Xuân (Hà Nội) từ đêm hôm 26/6. Sau 2 ngày 2 đêm, xe công an chở Hạnh về đến Lâm Đồng vào tối ngày 28/6. Tại nhà, phía công an lập biên bản yêu cầu gia đình xác nhận rằng Đỗ Thị Minh Hạnh vẫn khỏe mạnh, tuy nhiên gia đình cô đã từ chối ký tên vào biên bản này.
Đỗ Thị Minh Hạnh sức khỏe yếu và khá mệt sau quãng đường dài. Tuy nhiên, giọng nói cô vẫn đầy lạc quan và vui vẻ.

Trao đổi với Danlambao, ông Trần Ngọc Thành - chủ tịch Liên Đoàn Lao Động Việt nói: "Tất cả anh em trong Lao Động Việt đều rất vui mừng trước thông tin Đỗ Thị Minh Hạnh ra tù. Hiện nay, phong trào đấu tranh tại Việt Nam có nhiều biến động, đây cũng là cơ hội để Hạnh có thêm nhiều sự đóng góp và cống hiến cho phong trào".

"Cùng với nỗ lực bảo vệ quyền lợi người lao động tại Việt Nam, Liên Đoàn Lao Động Việt Tự do sẽ vẫn tiếp tục đấu tranh đòi trả tự do vô điều kiện cho Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương và tất cả các tù nhân lương tâm tại Việt Nam", ông Trần Ngọc Thành nhấn mạnh.
Danlambao


 Phải ủng hộ và tích cực bênh vực tuổi trẻ yêu nước

 

Lê Quang Liêm - Là một cô gái lứa tuổi đôi mươi, sinh viên đại học, chỉ còn vài năm nữa là ra trường, nhẹ nhàng bước lên nấc thang vàng son của tuổi trẻ, đặt chân lên đài danh lợi lợi danh như bao nhiêu thanh niên nam nữ hằng mơ ước.

Nhưng, vì thấy tiền đồ Tổ Quốc mù mịt, Dân Tộc nhất là giới nông dân bị cướp đất vườn, giới công nhân lao động bị bóc lột tận xương tủy... nên đành rời bỏ ghế nhà trường để dấn thân vào con đường đấu tranh vì chính nghĩa đầy dẫy gian truân  và nguy hiểm. Cô gái ấy là ai? Và dưới đây là hình ảnh trong một quá trình “vì dân, vì nước” của cô gái trẻ: Đỗ Thị Minh Hạnh.
 
Không có lời ca ngợi nào đầy đủ để nói về cô Đổ Thị Minh Hạnh và về nhóm bạn đã cùng cô thiết lập ra một Công Đoàn Độc Lập để bênh vực công nhân.
 
Trong một buổi họp ngày 05-6-2014 tại chùa Liên Trì, 16 Tổ Chức Xã Hội Dân Sự đã tuyên bố ủng hộ hoàn toàn Công Đoàn Độc Lập do chính công dân Việt Nam thành lập và điều hành. Chính Đỗ Thị Minh Hạnh, một nữ tù nhân lương tâm đang bị đàn áp gay gắt trong tù, là người đã mở ra hướng tranh đấu cho công nhân cụ thể.
 
Đỗ Thị Minh Hạnh sinh ngày 13-3-1985 ở Di Linh, Lâm Đồng, là một sinh viên trường đại học công nghệ thông tin và trường Cao Đẳng Kinh Tế .
 
Năm 18 tuổi cô đã giúp đỡ cho những người dân oan Lâm Đồng làm đơn khiếu kiện đất đai.
 
Năm 2005, cô đến Hà Nội giúp đỡ dân oan khiếu kiện đất đai, bị công an bắt giam và tra tấn nhiều ngày ở Hà Nội. Sau đó được gia đình vận động bảo lãnh về và bị nhà cầm quyền cộng sản địa phương giam lỏng để theo dõi ở tại Di Linh, Lâm Đồng.
 
Khi hay tin nhà cầm quyền cộng sản VN cho Tàu cộng khai thác bauxite Tây Nguyên, Hạnh đã bí mật cùng với bạn trai là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng đến tận nơi chụp ảnh các công trường của Tàu cộng tại đây và chuyển hình ảnh đi toàn cầu qua mạng internet.
 
Năm 2007, Minh Hạnh đã tổ chức cho công nhân người Việt bị áp bức tại các công ty nước ngoài để biểu tình và đình công để được tăng lương và an toàn lao động.
 
Tháng 12-2009, Minh Hạnh đã bí mật sang Campuchia, Thái Lan để đến Malaysia tham dự Đại Hội kỳ 2 của ỦY BAN VỀ NGƯỜI LAO ĐỘNG VN.
 
Tết 2010, Hạnh cùng với 2 người bạn là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương và một số bạn bè rải truyền đơn Ngàn Năm Thăng Long, lấy bí danh là Hải Yến, Hạnh đã trả lời những cuộc phỏng vấn của các đài: VOA, RFI, RFA, BBC... tố cáo nhà cầm quyền CSVN và nguy cơ mất nước do hiểm họa xâm lăng của Tàu cộng.
 
Tháng 2 năm 2010, Minh Hạnh bị bắt và bị cáo buộc “xúi giục” công nhân nhà máy Mỹ Phong (Trà Vinh) tổ chức đình công.
 
Ngày 27-10-2010 Đổ Thị Minh Hạnh bị xử 7 năm tù giam với tội danh: “phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân (Điều 89 Bộ Luật Hình Sự) và tội rải truyền đơn kích động công nhân đình công, biểu tình.
 
Ngày 12-12-2011 , giải Quốc Tế NHân Quyền VN được tổ chức tại Úc trao tặng giải này cho Đổ Thị Minh Hạnh.  
 
Những việc làm của Đổ Thị Minh Hạnh, chúng ta có thể đọc ở bài viết: Giấc mơ của Hạnh
 
Sơ lược một ít thành tích đáng khâm phục của Đổ Thị Minh Hạnh có thể ai cũng nghĩ rằng số bạn gái trẻ như vậy kể ra rất hiếm. Nay các bạn lâm vào cảnh khốn cùng làm sao ta yên tâm ngồi ngó. Dù Đỗ Thị Minh Hạnh có ra tù thì vẫn phải tiêp tục điều trị bệnh, không để xảy ra như trường hợp của thầy giáo Đinh Đăng Định.
 
Tôi nghĩ chúng ta những bậc lão thành hay sắp lão thành có bổn phận phải vun trồng mầm non có tâm hồn yêu nước để có thể thay thế chúng ta:
 
“Nghiêng hai vai gánh nặng non sông,
Vớt trăm họ lầm than bể khổ”
(Lời Đức Huỳnh Giáo Chủ)
 
Chúng ta phải tích cực ủng hộ và bênh vực giới trẻ trong mọi tình huống để cho giới trẻ thấy rằng sau lưng họ còn vô số bậc lão thành tiếp trợ để họ mạnh dạn xuất hiện ngày càng nhiều để lật đổ một chế độ cộng sản độc tài toàn trị và ngăn chận hiểm họa Tàu cộng luôn luôn muốn thôn tính đất nước ta.
 
Với tư cách là một chiến sĩ lão thành, 95 tuổi, tôi xin thành khẩn kêu gọi:
 
-Hội Đồng Liên Tôn VN.
-Ủy Hội Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc.
-Các Tổ Chức Nhân Quyền khắp Thế giới.
-Chánh Phủ các Quốc Gia tự do
-Liên Hiệp Châu Âu.
-Các Cơ Quan Truyền Thông Quốc Tế.
-Báo Chí Không Biên Giới  
-Các Tổ Chức Xã Hội Dân Sự tại VN.
 
Ủng hộ tuổi trẻ và nhất tề lên tiếng đòi hỏi nhà cầm quyền csVN phải trả tự do tức khắc cho  Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương và các tù nhân lương tâm khác vì họ là những người vô tội , tranh đấu vị quyền lợi của nhân dân Việt Nam.
 
Ngày 27 tháng 6 năm 2014.
 
TM Giáo Hội PGHH Thuần Túy
Hội Trưởng Trung Ương
Lê Quang Liêm

 


 

Đỗ Thị Minh Hạnh - Cánh chim báo bão đã sải cánh tự do!

 

Phạm Chí Dũng - Không còn là tin đồn nữa. Khi chính một nữ cựu tù nhân lương tâm còn trong vòng quản chế như Phạm Thanh Nghiên nghẹn ngào cho tôi biết, và chính anh Đỗ Ty – cha của Hạnh – xác nhận qua điện thoại, thì mọi ngờ vực đều tan biến. 

Chiều muộn ngày 27/6/2014, Đỗ Thị Minh Hạnh – cánh chim báo bão những năm về trước – đã làm cộng đồng dân chủ trong nước và hải ngoại tràn ngập một niềm vui khó tả: cô vừa được tự do!

Hạnh đang trên đường về nhà!
 
Hầu tương tự như trường hợp của “người tù xuyên thế kỷ” Nguyễn Hữu Cầu, những tin tức đầu tiên về việc Minh Hạnh có thể được “cho về” đã xuất hiện cách thời điểm trả tự do khoảng một tháng. Và trong khoảng thời gian một tháng ấy, “họ cố ép tôi ký bản nhận tội, nhưng tôi nói rõ với họ là tôi không ký vì tôi không có tội gì hết!” – tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Cầu thản nhiên thuật lại và còn ngâm nga bài thơ “Con bò kéo xe” của ông. 
 
Cách đây chưa đầy một tuần, những thông tin từ gia đình Đỗ Thị Minh Hạnh và người mẹ vận động không mệt mỏi cho cô như đã cảnh báo về ý đồ “giấy nhận tội”. Lẽ đương nhiên, ai cũng hiểu đó là quán tính của một chính thể chưa thể quen với quán tính bắt buộc phải thừa nhận sai lầm khi bắt người, nhất là khi người đó lại chỉ đấu tranh cho quyền lợi của công nhân Việt Nam chứ chẳng hề nhắm tới động cơ lật đổ chế độ hiện hành.
 
Vào buổi sơ khai của phong trào đấu tranh công nhân, hành động chính quyền bắt ba người tranh đấu Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng cũng tràn sắc máu nguyên thủy. Không một ai được thanh minh, cũng chưa từng có một dấu hiệu thỏa hiệp nào của Nhà nước Việt Nam với nhu cầu công đoàn độc lập quá sức bức bối.
 
Khác hẳn với giờ đây…
 
Giờ đây, gần 1.000 cuộc đình công của công nhân diễn ra hàng năm tại nhiều vùng ở Việt Nam đã đủ chứng minh cho tính “ưu việt” đến thế nào của Tổng liên đoàn lao động Việt Nam – một cơ quan công quyền nhưng trung gian để trực tiếp hưởng 2% trên tổng quỹ lương doanh nghiệp và cũng ăn vào công sức lao động của công nhân, một tổ chức “đại diện cho quyền lợi của công nhân” song đã chưa từng chấp nhận bất kỳ một cuộc đình công nào trên toàn quốc, ngược hẳn với mối giao hảo chung chịu của họ với giới chủ doanh nghiệp.
 
Giờ đây và khác hẳn với thời kỳ làn sóng công nhân tranh đấu bị đàn áp, chính thể cầm quyền ở Việt Nam đang phải dần chấp nhận đòi hỏi về định chế công đoàn độc lập do người Mỹ và phương Tây đặt lên bàn đàm phán Hiệp định TPP. Không phải vô cớ mà cũng vào tháng Sáu này, hơn 150 dân biểu quốc hội Mỹ đã đồng gửi thư kiến nghị cho Đại diện thương mại Hoa Kỳ về “không TPP nếu không có công đoàn độc lập” và “Việt Nam phải trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho Đỗ Thị Minh Hạnh”.
 
Cũng không phải vô cớ mà kịch bản cánh chim báo bão Đỗ Thị Minh Hạnh được trả tự do vô điều kiện không chỉ là niềm vui bất ngờ của cô và gia đình, mà còn khiến bật lên một tia hy vọng lớn lao hơn nhiều: đã có tín hiệu về một khả năng nào đó tổ chức công đoàn độc lập được chính quyền “thí điểm” ở Việt Nam trong vài năm tới.
 
Hãy khóc…
 
Nếu có thể nhớ lại, hãy nên so sánh những bước chân của Hạnh bần thần ra khỏi phòng giam với không khí òa vỡ của đám đông vào tháng 8/2013, khi nữ sinh áo trắng Phương Uyên đột ngột được phóng thích ngay tại tòa Long An. Để sau tháng Tám ấy là một sự chuyển mùa dân chủ ở Việt Nam, nơi mà tiếng chim hót dân sự đã không còn bị vùi dập quá tàn nhẫn.
 
Cánh chim báo bão Minh Hạnh hẳn cũng như vậy thôi. Phía trước không chỉ là bầu trời tự do với riêng cô, mà một chân trời mới đang hé rạng cho các tổ chức xã hội dân sự ở đất nước đầy cam go này, nơi mà mới đây 16 tổ chức dân sự đã tiếp bước Hạnh để ra một tuyên bố về sự cần kíp xây dựng tổ chức công đoàn độc lập cho 5 triệu công nhân Việt Nam. 
 
Hạnh hãy khóc đi, những giọt nước mắt siết bao ơn nghĩa với Người Mẹ và Dân Tộc…

Phạm Chí Dũng


Đỗ Thị Minh Hạnh: Vì sao Khuê tỏa sáng giữa trời đêm

 

David Thiên Ngọc (Danlambao) - Hôm nay thật là một ngày vô cùng hạnh phúc trong tôi! Khi đêm qua trên nền trời Nước Việt một vì sao Khuê đang tỏa sáng. Định thần trong giây lát… đúng rồi! không nghi ngờ gì nữa… Mắt tôi tỏ hơn bao giờ hết, tai tôi thính lạ kỳ… chính em! Vì sao khuê ĐỖ THỊ MINH HẠNH đang ngời sáng giữa trời đêm, vang trong gió có tiếng em cười… mắt em sáng soi đường cho hơn 5 triệu công nhân đang lần mò trong đường hầm tối tăm nô lệ, bóc lột, ngược đãi phi nhân. Tiếng em vang lên sẽ là động lực góp sức xô đẩy cỗ xe hoang tàn mục nát, bảo thủ chứa đầy dã tâm rơi xuống vực và chôn vùi mãi mãi.

 Đối với tôi, em đi sau cả một thế hệ tuổi đời và sau trên nhiều phương diện khác nữa… nhưng những thứ đó không nói lên được điều gì trước những anh thư, tuấn kiệt VN đang quên mình hiến dâng tuổi trẻ cho đất nước. Trước hình bóng em cùng với Phong Tần, Phương Uyên, Thanh Nghiên, Việt Khang, Nguyên Kha, Huy Chương, Quốc Hùng… và nhiều vị khác tôi đã hơn một lần ngã mũ, nghiêng mình bái phục và vô cùng biết ơn. Em cùng các anh thư tuấn, kiệt đó đã từng ngày đổ lệ, máu xương cho sơn hà khởi sắc… Một lần nữa tôi nói lời cảm phục, kính yêu vô vàn đến vì sao khuê ĐỖ THỊ MINH HẠNH bất diệt trong tôi và trong lòng dân tộc VN.

Em thoát khỏi 4 bức tường ô nhục, chiếc xà lim vô đạo cùng bọn dã thú súng còng roi vọt…đã từng ngày đày đọa xác thân em. Trước đây trong bài “Một đóm lửa hồng cho anh thư Đỗ thị minh Hạnh” tôi đã viết cho riêng em rằng trong những hoàn cảnh đối diện với mọi đòn thù oan ngiệt vô cùng dã man, tàn độc của loài quỉ dữ đã phủ lên đầu em nhưng nào có làm nhụt đi cái khí phách ngoan cường trong em. Với những đấng mày râu “vai năm tấc rộng, thân mười thước cao...” cũng chưa chắc đã mấy ai kham nổi và khuất phục! Thế nhưng với tấm thân tơ liễu, chân yếu tay mềm nhưng trong em chứa một tinh thần cùng trái tim sắt đá. Em xứng đáng kế tục tiền nhân phất cao ngọn cờ xua đi những luồng gió chướng gây ô nhiễm nhớp nhơ cho XH, gây nhiễu phiền, đau khổ cho nhân dân.

Sau những đêm ngày đọa đày khổ nhục chốn tù lao. Hôm nay em đã về với dân tộc, với hàng triệu công nhân đang khát khao công bằng, độc lập. Khát khao tự chủ và luôn muốn hòa mình sống trong bầu trời công lý. Có em về con đường phía trước của họ thêm vững niềm tin.

So với thời gian những ngày đầu em bị sa vào chốn ngục tù CS thì ngày nay chính trường VN và thế giới có nhiều biến đổi. Biển Đông dậy sóng muôn trùng biên cương trở mình từng phút. Người người yêu nước xích lại gần nhau, những bàn tay cùng xòe ra 5 cánh, những con tim máu huyết sục sôi xem chừng trào thoát ra ngoài. Những đôi mắt căm hờn hướng về phía giặc sáng ngời hơn bao giờ hết và những đôi chân đã bước qua lằn ranh sợ hãi mà bương về phía trước xuống đường cùng các bà mẹ, dân oan hô vang đả đảo giặc Tàu cùng bọn cộng nô bán nước và đòi lại công bằng, độc lập, dân chủ, tự do cho dân tộc bất chấp mọi hiểm nguy.

Minh Hạnh kính yêu! Nay có em về tôi tin rằng chân em sẽ vững hơn, chí em sẽ bền hơn và mắt em luôn tỏa sáng. Em sẽ cùng với các nhà dân chủ yêu nước cùng nhau chèo chống con thuyền Tổ Quốc VN vượt qua sóng dữ ba đào.

Ngày 27.6.2014

David Thiên Ngọc


 

Dòng Chúa Cứu Thế SàiGòn
hát nhạc trữ tình bằng giọng "Quảng Nam"