Tội ác lớn nhất của Cọng Sản trong lịch sử Việt Nam
Viet Cong Strategy of Terror
nhân sĩ suốt đời giữ tiết tháo
Những bài thơ được nhiều người mến chuộng
Nguyễn Thùy Linh DDS
Điện thọai: 770-986-0773
All of our work is 100% guaranteed, you'll never have to worry about the quality of our
404-642-9383
Tiến Sĩ Luật Khoa Tom Huỳnh/ 949-444-2544
*ĐMCS

Dưới Tầng Địa Ngục

Hồ Đắc Huân

 * Y Sĩ Thiếu Tá Phạm Văn Lương tự tử sau một năm trong tù! Thiếu Tá Phạm Văn Lương số quân 54.226-453, sinh vào tháng 11.1934 tại Quảng Trị, xuất thân khóa 4 Cương Quyết Thủ Đức, sau theo học ngành Quân Ỵ Nguyên Bác sĩ Trưởng khu Ngoại Thương, Tổng Y Viện Duy Tân Đà Nẵng. Trước 1975, qua hệ thống truyền thông và báo chí khá đông người Miền Nam biết đến Thiếu Tá Phạm Văn Lương qua các việc ông đã làm:
 
         - Mang lựu đạn đến tiền đình Hạ Viện yêu cầu Hạ Viện điều tra làm sáng tỏ việc bắn chết Y sĩ Đại Úy Hà Thúc Nhơn, người bạn cùng khóa Quân Y, phục vụ tại quân Y Viện Nguyễn Huệ Nha Trang đã can đảm đứng lên chống bọn tham nhũng giết một sĩ quan tố tham nhũng tại bãi biển Nha Trang.
         - Thực hiện thành công cuộc giải phẫu lấy đầu đạn M79 ghim trong người quân nhân Đinh Né.
         - Trách nhiệm tổ chức việc gom tử thi trên đại lô. Kinh Hoàng (mùa hè đỏ lửa 1972) đưa về mai táng, lập bia kỷ niệm tại Quảng Trị.
          - Xây dựng làng Đồng Thạnh tại Hội An, Quảng  Nam định cư đồng bào phía Bắc Quân Khu 1 lánh nạn CS (ngân khoản do Bác sĩ Phan Quang Đán, Quốc Vụ Khanh, tài trợ).
          - Ngày 29-3-1975, Cộng Quân cưỡng chiếm Đà Nẵng, Bác sĩ Lương cùng một số bác sĩ khác ở lại nhiệm sơ? Tổng Y Viện Duy Tân cứu chữa đồng bào và thương binh. 
          - Ngày 5-4-75, Cộng quân tập trung các Bác sĩ đưa vào giam tại Hội An, trong số có Bác sĩ Lương, rồi di chuyển đến Tổng Trại 2 Kỳ Sơn, Quảng Tín. Các Bác sĩ đều bị đưa về Trạm xá Kỳ Sơn làm việc chuyên môn ngoại trừ Bác sĩ Vương Ngọc Lâm cho đi lao động bởi gia đình ông chống Cộng triệt để.
 
          - Ngày 25-8-75, có thêm Y sĩ Trung Tá Nguyễn Văn Cơ (gốc Y sĩ Dù) nguyên Chỉ Huy Trưởng Quân Y Viện Nguyễn Tri Phương Huế từ trại giam Hiếu Đức chuyển lên Trạm xá. Qua một năm trong Trạm Xá Tổng Trại 2 tù Kỳ Sơn, Bác sĩ Lương cùng các bác sĩ khác tận tình cứu chữa các bệnh nhân gồm Bộ đội, tù binh và dân chúng trong vùng.
          - Chủ Nhật 28-3-1976 bà Đỗ Khánh Niệm lên thăm chồng, trong dịp nầy Bác sĩ Lương ngồi bên vợ, bà Lương sắp thức ăn mời chồng. Ông không thiết tha việc ăn uống mà chỉ than cùng vợ: Chắc anh khó về lắm em ơi!!! Có người tố cáo anh cùng Bác sĩ Phan Quang Đán là CIA... Hai vợ chồng đang bịn rịn dặn dò việc nuôi dạy các con, bỗng có tiếng la lớn của vệ binh: Hết giờ thăm nuôi, về lại Trạm xá . Bác sĩ Lương và vợ đứng dậy, nước mắt bà Lương trào ra, chân ông Lương không dỡ lên được, đàng sau lưng tên vệ binh mang súng AK hối thúc đi về, bà Lương lau nước mắt nhìn đồng hồ lúc ấy là 12 giờ trưa. Đó là giây phút biệt ly định mệnh của hai vợ chồng Bác sĩ Phạm Văn Lương. Khoảng cách giữa hai người mỗi lúc một xa thêm, rồi hình bóng Bác sĩ Lương khuất dần dưới ngọn đồi thăm nuôi trại Kỳ Sơn. Một tuần sau, vào ngày 3-4-1976, Bác sĩ Lương đã uống nhiều viên thuốc ngủ cùng 10 viên cloroquine làm người ông quay cuồng, lăn lộn. Bằng mọi cách các bác sĩ tại trạm xá cố gắng cứu chữa nhưng ông Lương báo là đã uống quá nhiều thuốc nên không thể cứu được. Sau khi thốt lên lời từ biệt mọi người, mắt ông từ từ nhắm lại.
         
Tin Bác sĩ Lương tự tử được loan truyền nhanh chóng trong anh em tù, ngược lại Ban Chỉ Huy Trại cho biết Bác sĩ Lương chết vì trúng gió! Ít ngày sau, thân nhân thăm nuôi đưa tin về Đà Nẵng: Bác sĩ Lương đã tự tử chết. Nhận được hung tin, bà Lương lên Trạm xá khóc lóc đòi biết rõ nguyên nhân cái chết của chồng mình. Lúc đầu cán bô. Trạm xá cho biết không có chuyện Bác sĩ Lương chết nhưng bà tiếp tục than khóc và la ầm lên. Thiếu tá VC Đinh Văn Nhất là Trưởng Trại 1 liền tới cho bà biết: Bác sĩ Lương chết vì trúng gió. Viên y sĩ VC nói thêm là đã chôn cất Bác sĩ Lương cẩn thận. Số ván dự trù để đóng bàn mổ cho Bác sĩ Lương sử dụng lại được dùng vào việc đóng quan tài cho ông. Bà Lương xin chuyển xác chồng về Đà Nẵng nhưng Trại không chấp thuận.
         - 1984, mộ phần Bác sĩ Lương được dời về Hội An, an nghỉ trong nghĩa trang gia đình người bạn thân.
         - 1985 Bà Quả phu. Phạm Văn Lương cùng 7 người con (4 trai, 3 gái)

và các cháu được thân nhân bảo lãnh sang định cư tại Hoa Kỳ.


trích trong "Chuyện Một Thời Đà Nẵng" (Đọan 16, từ trang 102 đến 112)

@Vũ Nguyên Hồng

Cũng tại tiệm phở này, nhiều lần tôi gặp y sĩ thiếu tá Phạm Văn Lương, trưởng khu ngoại thương của Tổng Y Viện Duy Tân Đà Nẵng. Bác sĩ Lương mẫu người khắc khổ, thân hình gầy gò, khuôn mặt lúc nào cũng đăm chiêu, lầm lì, ít khi nở nụ cười. Ông Lương đã từng ôm lựu đạn đứng trước Hạ Viện Sài Gòn, đòi hỏi việc chống tham nhũng trong quân đội.
Khi Cọng Sản vào Đà Nẵng cuối tháng 3-1975, ban quân quản thành phố mời bác sĩ Lương vào làm việc lại tại Tổng Y Viện Duy Tân, cùng với một số nha y dược sĩ khác, nhưng thật ra bọn Cọng Sản bịp bợm chỉ lợi dụng số sĩ quan quân y này lúc giao thời trong công việc kiểm kê, hướng dẫn kỹ thuật.
Hồi đó đài BBC đã "lăng-xê ca-na" (loan tin vịt) là bác sĩ Lương được cử làm thị trưởng thành phố Đà Nẵng. Sau vài tuần làm việc ở Tổng Y Viện Duy Tân, bọn quân quản địa phương ra lệnh các sĩ quan quân y này về nhà chuẩn bị thực phẩm đủ dùng trong 1 tuần lễ để đi học tập chính trị đôi ba ngày rồi sẽ trở lại nhiệm sở cũ.
Bác sĩ Lương bị đưa lên làm y tế ở tổng trại Kỳ Sơn thuộc vùng núi Quảng Nam Đà Nẵng. Cùng làm việc ở bệnh xá này có cả bác sĩ Nguyễn Văn Cơ, con rễ nhà in Trúc Mai, trước đây giữ chức Chỉ Huy Trưởng Quân Y Viện Nguyễn Tri Phương Huế và chức vụ cuối cùng là Chỉ Huy Trưởng Trung Tâm Bài Lao Sơn Chà.

Sở trường của bọn vẹm chuyên nghề bịp bợm và nói láo. "Đôi ba ngày đi học tập" đã trở thành vài ba năm, hàng chục năm bị đày đọa trong các trại tù trá hình mang tên cải tạo. Ngày về của người tù cải tạo đố ai mà biết được?
Sáng xuân có người đến hỏi…
Trưa hè có người đến hỏi….
Chiều thu có người đến hỏi…

Đêm đông có người đến hỏi…    
Cụ ơi con cụ đâu rồi
Mẹ tôi mái tóc bạc phơ
Rưng rưng giọt lệ nghẹn ngào quay đi
(thơ trích trên Internet, không rõ tác giả)       

Khi biết rõ mình bị lường gạt, Bác sĩ Lương đã dùng một nạm chloroquin để tự kết liễu đời mình như một lối thoát xa mãi cái thế giới mà lũ cọng sản dối trá tàn ác đang vây quanh và cũng để khỏi phải đối diện với "những điều trông thấy mà đau đớn lòng ".
Phần mộ anh Lương nằm hiu quạnh trên một đồi sắn gần bệnh xá trại cải tạo Kỳ Sơn nhưng chắc hẳn anh đang an nghỉ trong một thế giới không còn buồn phiền.

Bác sĩ Lương được người dân vùng núi Kỳ Sơn nhớ đến như là một bác sĩ giải phẩu tài ba.
Có lần, một thai phụ chuyển bụng, nước lồi ối đã vỡ nhưng thai nằm ngược nên không thể sanh theo lối bình thường qua ngã âm đạo. Người nhà dùng võng đưa chị ta đến bịnh xá trại cải tạo để cầu cứu, anh Lương đã phải dùng phẩu thuật "Caesarean Section " để lấy em bé ra qua đường thành bụng. Ở các khu sản phụ khoa của bệnh viện, đây chỉ là một ca mổ thông thường như cơm bữa nhưng có điều đáng nói, ở miền núi Kỳ Sơn, phòng mổ không có, phương tiện gây mê cũng không có, làm cách nào đây ?
Bác sĩ Lương đã đánh liều làm phẩu thuật C-section bằng cách "gây tê tại chỗ" với novocaine chích vào thành bụng và chích đến đâu thì mổ tới đó. Cuộc giải phẩu thành công, mẹ tròn con vuông.

Sau này, chính sản phụ mang thai nằm ngược hồi đó, tay ôm con, nước mắt đầm đìa khóc ngất khi nghe tin Bác sĩ Lương qua đời.

Tại Đà Nẵng, cùng thời với bác sĩ Cơ, bác sĩ Tú, bác sĩ Lương, bác sĩ Đinh Văn Tùng... có một bác sĩ chuyên khoa giải phẩu được các đồng nghiệp ngưỡng mộ tài ba và óc sáng tạo là bác sĩ Phùng Văn Hạnh, trưởng khu ngoại khoa của Trung Tâm Y Tế Toàn Khoa Đà Nẵng nằm trên đường Nguyễn Hoàng.
Khi cọng sản cưỡng chiếm miền Nam, bác sĩ Hạnh đã bị đày lên trại cải tạo Tiên Lãnh, một trại tù hắc ám do công an quản lý. Trong trại cải tạo, dụng cụ y khoa hầu như không có gì đáng kể và thuốc men vô cùng thiếu thốn nhưng bác sĩ Hạnh đã tận tâm cứu mạng sống cho nhiều bạn tù thập tử nhất sinh. Bác sĩ Hạnh kiêm luôn việc nhổ răng cho bạn tù và còn là danh thủ cờ tướng với những nước cờ thế cờ bí mà ông đẩy đối thủ vào chỗ hết đường chạy.

(Bác sĩ Phùng Văn Hạnh/ video screen capture)

Cùng bị giam chung trong trại Tiên Lãnh này còn có bác sĩ Tôn Thất Sang và bác Sĩ Vương Ngọc Lâm. Bạn tù đặt biệt danh “ba chàng ngự lâm pháo thủ” cho ba ông đốc tờ này .

Cũng theo bạn tù kể lại, ngoài khả năng chuyên môn uy tín, bác Sĩ Vương Ngọc Lâm còn có hai biệt tài, thứ nhất là nhớ số quân của quân nhân chỉ sau một vài lần ông xem qua và thứ hai là mặc dầu không đeo đồng hồ nhưng được hỏi giờ bất cứ lúc nào ông cũng có thể nói giờ gần như đúng, xê xích họa hoằn chỉ chừng năm, ba phút mà thôi.

(Bác Sĩ Vương Ngọc Lâm)

Riêng bác sĩ Sang, vua kể chuyện tiếu lâm, thường chế diễu cọng sản theo kiểu “sấm đằng đông mà động đằng tây, ta đây nói đấy đằng kia động lòng” nên cán bộ quản giáo luôn tìm cách “đì” . Ba ông bác sĩ này bị đưa ra ngoài đi lao động, nhưng khi có dịp làm trong ban y tế trại, các bác sĩ Hạnh, bác sĩ Sang, bác sĩ Lâm đã biểu lộ khả năng giỏi, lương tâm đáng kính, tinh thần bất khuất của người thầy thuốc VNCH. Theo những bạn tù Tiên lãnh cho biết, các ông bác sĩ này bị giam lâu vì mắc chứng bệnh phát ngôn linh tinh, tức ăn nói mà cọng sản gọi là phản động.

 

@Vũ Nguyên Hồng

trích trong "Chuyện Một Thời Đà Nẵng" (Đọan 16, từ trang 102 đến 112)


 

Cố Y Sĩ Thiếu Tá Phạm Văn Lương đến năm 1975 ông vẫn mang lon Thiếu Tá là bị "kẹt lon".
 
Tôi xin  kể chuyện  về ông mà đã mấy chục năm qua vẫn còn nhớ như in.
Vào lúc xế trưa, gần đến giờ làm việc buổi chiều. Trên đường từ ngả 3 Huế về Tổng Y Viện Duy Tân, trong lúc đi bộ tôi gặp chiếc xe Jeep Quân Y liền giơ tay ra vẫy , xe ngừng, tôi nhìn vào, người ngồi trên xe là Y Sĩ Thiếu Tá Phạm Văn Lương, tôi chào và xin quá giang về TYV Duy Tân, ông gật đầu, tôi leo lên xe ngồi phía sau. Tôi nghe danh ông khi còn làm việc ở Sài Gòn về vụ ông cầm lựu đạn đến Quốc Hội để tố cáo  tham nhũng.
 
Sau ngày quá giang xe ông về TYV Duy Tân thì có một chuyện nữa khó quên là vụ ông gắp đầu đạn M79 ghim vào gò má  của người thượng Đinh Né ở Quãng Ngãi. Để cứu gấp mạng sống, ông không cho dựng ụ cát như Thiếu Tướng Quân Y Mỹ từng mổ lấy lựu đạn ở bụng của một nạn nhân. Đêm đó ông tiến hành giải phẩu ngay, xung phong làm việc với ông có một Trung Úy Quân Y chuyên gây mê và một nữ Y Tá. Tới sáng không nghe tiếng nổ, vậy là Y Sĩ Thiếu Tá Lương đã gắp đầu đạn M79 thành công . Chúng tôi  thở phào nhẹ nhõm vì đêm đó cũng thao thức để theo dõi tin tức. Sáng ra, cả Tổng Y Viện Duy Tân ai cũng mừng bàn tán chuyện này.
 
Một đời tận tụy làm việc vì thương binh VNCH , ông tự sát sau một năm trong tù...thật đau lòng.
 
Bảy Hiền
Dòng Chúa Cứu Thế SàiGòn
hát nhạc trữ tình bằng giọng "Quảng Nam"