Thơ Song Ngữ (Tình Thu)

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive

 

 Garden Comb

naturepic

an intriguing contraption,
designed to brush the hairs of autumn
as the trees forsake their chameleon wigs for the year
to don a mask of bareness

I encounter time after time, the soft hair of the maple heads
that comply with the gentle Indian summer breeze
shedding their vibrant colors, strand by strand
until only their silent scalps remain,
the brown epidermis with an embryo of green

the garden comb does its duties
sweeping through the grass
guiding the dying remnants to their place
filtering through a sundry of spectrum colors
brushing the hairs of autumn on an Indian summer day.

Jessica Bảo-Ân Tôn

1326115183 55247384-1251166343-tinh-cam-ko-the-goi-ten2

  

Le Râteau du Jardin

Voici un fascinant engin
inventé pour ramasser à l'automne les crins
que les arbres débarrassent chaque année de leur coiffure changeant,
pour arborer une austère apparence.

J'aperçois graduellement le doux feuillage des érables
qui suit la douce brise de l'été indien
en ôtant leurs couleurs éclatantes comme un tableau détachable
jusqu'à ce que leurs branches ne restent plus rien,
laissant voir la peau brune avec un bourgeon verdâtre.

Le râteau du jardin accomplit bien ses tâches;
balayant la pelouse, il débarrasse du décor
les débris des feuilles mortes vers leur place
comme filtrer au travers d'un espace multicolore;
en cette journée d'été indien, brossant les feuilles d'or.

Traduit par Thanh Tâm

2931241603 1 5

 

Chải Tóc Vườn Thu

Ôi quyến rũ ! Chiếc lược nào kỳ diệu !
Trời ban cho chải tóc mượt thu vàng
Cây lá kia sau năm tháng ngỡ ngàng
Thay tóc lạ muôn màu nay đổi khác
Thân trần trụi điêu tàn trơ dáng vóc

Những ngày qua tôi vẫn thấy bên đường
Tha thướt mềm chải tóc rũ hàng phong
Trời nắng ấm thu vàng thênh thang gió
Màu lung linh chia phôi từng sợi nhỏ
Trên đỉnh đầu thầm lặng giấc sầu mơ
Làn da nâu lộc biếc nụ nguyên sơ

Chiếc lược ấy đoan trang làm công việc
Thảm cỏ kia chải mềm trông diễm tuyệt
Dắt dìu về chốn cũ mảnh khô tàn
Những dải màu lộng lẫy sắc khoe khoang
Trời nắng mới nàng Thu đang chải tóc ....

Vương Ngọc Long phỏng dịch

{module 26}

 

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive

 

Oh, je voudrais tant que tu te souviennes,
Des jours heureux quand nous étions amis,
Dans ce temps là, la vie était plus belle,
Et le soleil plus brûlant qu'aujourd'hui.

Les feuilles mortes se ramassent à la pelle,
Tu vois je n'ai pas oublié.
Les feuilles mortes se ramassent à la pelle,
Les souvenirs et les regrets aussi,

Et le vent du nord les emporte,
Dans la nuit froide de l'oubli.
Tu vois, je n'ai pas oublié,
La chanson que tu me chantais...

C'est une chanson, qui nous ressemble,
Toi qui m'aimais, moi qui t'aimais.
Nous vivions, tous les deux ensemble,
Toi qui m'aimais, moi qui t'aimais.

Et la vie sépare ceux qui s'aiment,
Tout doucement, sans faire de bruit.
Et la mer efface sur le sable,
Les pas des amants désunis.

Nous vivions, tous les deux ensemble,
Toi qui m'aimais, moi qui t'aimais.
Et la vie sépare ceux qui s'aiment,
Tout doucement, sans faire de bruit.

03ac07a7

Et la mer efface sur le sable,
Les pas des amants désunis...

 Jacques Prévert

 

The Dead Leaves

Oh, how I want you to remember
the happy days we were together.
When life was more beautiful,
and the sun was more glorious.

With the dead leaves collected on the ground,
you see, I did not forget.
With the dead leaves collected on the ground,
so are the memories and regrets.

The North Wind takes them away,
into the cold night of the forgotten.
But you see, I did not forget
that melody you sang for me.

This melody that mirrors us,
you who loved me, and I who loved you.
We lived together, both of us,
you who loved me, and I who loved you.

But life separates those in love,
gently, without making a clamor.
As the sea erases on the sand
the steps of divided lovers.

We lived together, both of us,
You who loved me, and I who loved you.
But life separates those in love,
gently, without making a clamor.

As the sea erases on the sand
the steps of divided lovers.

English version by Hai Da

Tình Lá Úa

Anh ao ước rằng em luôn mãi nhớ
Tuổi thơ ngây hai đứa bạn tâm đồng
Ôi thuở đó thời gian như mộng đẹp
Chuỗi ngày xưa nồng ấm ánh dương hồng

Vun từng đống lá vàng khô héo chết
Thấy không em, anh nhớ đến bây giờ
Từng đống nhỏ lá tàn khô chết rũ
Tiếc thương hoài, kỷ niệm khó phai mờ

Bay về đâu theo từng cơn gió bấc
Mà quên đêm lạnh buốt giá băng đầy
Em biết chăng anh bao giờ cũng nhớ
Khúc ân tình em hát tặng anh đây

Bản thu ca như chuyện tình đôi lứa
Em yêu anh, và anh cũng yêu em
Chẳng rời nhau đôi mình chung cuộc sống
Em thương anh, và anh cũng thương em

Kẻ yêu nhau mà sao đời oan trái
Trong nhẹ nhàng khe khẽ cách ngăn nhau
Vùng cát biển sóng tuôn bờ trắng xóa
Dấu tình nhân sóng vỗ cuốn về đâu ?

Đôi ta sống chẳng rời xa
Tình yêu nhau mãi thiết tha vô vàn
Mà sao đời lại phũ phàng
Nhẹ nhàng chia cách đôi đàng thương đau
Cát kia sóng vỗ bạc màu
Dấu tình nhân dạt về đâu mà tìm

Hải Đà phỏng dịch

 

 

 

{module 26}
 
 
 

 

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive

Bientôt les aquilons

fallheader

Des dépouilles des bois vont joncher les vallons:
De moment en moment la feuille sur la terre
En tombant interrompt le rêveur solitaire.
Mais ces ruines même ont pour moi des attraits.
Là, si mon coeur nourrit quelques profonds regrets,
Si quelque souvenir vient rouvrir ma blessure,
J'aime à mêler mon deuil au deuil de la nature;
De ces bois desséchés, de ces rameaux flétris,
Seul, errant, je me plais à fouler les débris.
Ils sont passés , les jours d'ivresse et de folie:
Viens, je me livre à toi, tendre mélancholie;
Viens, non le front chargé de nuages affreux,
Dont marche enveloppé le chagrin ténébreux,
Mais l'oeil demi-voilé, mais telle qu'en automne
A travers des vapeurs un jour plus doux rayonne;
Viens, le regard pensif, le front calme, et les yeux
Tout prêts à s'humecter de pleurs délicieux.

Jacques Delille
(1738-1813)

leaf11

Gió Bấc

Cành khẳng khiu trong rừng khô rải rác
Thung lũng sâu lá úa rụng rơi đầy
Tỉnh cơn mơ lữ khách đứng nhìn ngây
Cảnh tàn hoang mà lòng hoài tha thiết
Trái tim yêu thầm ru lời nuối tiếc
Kỷ niệm xưa khơi động vết sầu mang
Cùng thiên nhiên hòa nhập mối thương tang
Nhành héo rũ âm u rừng cây thẳm
Đường lá úa mình tôi lê bước dẫm
Thuở mê say cuồng nhiệt đã qua rồi
Nỗi buồn riêng vương vấn nhẹ chơi vơi
Đừng đem đến những vầng mây u ám
Đừng ray rứt với nỗi sầu thê thảm
Mắt xa mơ êm ái đón thu vàng
Màn suơng mờ hé mở ánh thiều quang
Xin hãy đến bình an trong ánh mắt
Lặng nhìn nhau, niềm tin yêu chân thật
Trong tuyệt vời đẫm ướt lệ tuôn rơi

Hải Đà phỏng dịch

{module 26}

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive

1sl7bl

SONG OF AUTUMN

The long moan
Of the violins
Of autumn
Rends my heart
With a languorous
Monotone.

Suffocating, pale,
As the hour
Grows near
And strikes, I recall
Former days,
With a tear;

And I'm borne off
On the bad wind
Of grief
That tosses me
Here, there, like any
Dead leaf.

trans. Herbert Lomas

2931241603 1 5

THU CA 1

Tiếng nức nở
Đàn buông lơi
Mùa thu đến
Tim tả tơi
Lòng u uẩn
Sầu chơi vơi

Hồn tắt nghẹn
Dạ tái tê
Giờ chuông điểm
Chợt nhớ về
Ngày xưa cũ
Khóc não nề

Ta phiêu dạt
Gió cuốn trôi
Cơn phiền muộn
Khắp muôn nơi
Như chiếc lá
Úa tàn rơi

Vương Ngọc Long phỏng dịch

momiji4

THU CA 2

Tiếng thu nức nở đêm dài
Phím đàn buông nhẹ u hoài vì đâu
Thẩn thờ nghiêng dáng thu sầu
Trái tim rã nát nhuốm màu thương tang
Đìu hiu  sắc lá võ vàng
Sầu giăng kỷ niệm ngỡ ngàng chơi vơi

Hồn đau uất nghẹn im lời
Lòng se thắt dạ rã rời tái tê
Giờ chuông điểm kéo lê thê
Đong đưa nỗi nhớ trở  về trong mơ
Ngày xưa tháng cũ đợi chờ
Nhạt nhòa mắt lệ bên bờ quạnh hiu

Hồn phiêu bạt cõi hoang liêu
Dạt theo gió cuốn muôn chiều nổi trôi
Nỗi buồn u uẩn thương đời
Lênh đênh vô định giữa trời bơ vơ
Khác gì như  chiếc lá khô
Vàng phai héo rũ bên hồ lạnh rơi ..

Vương Ngọc Long phỏng tác

{module 26}

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive

 

Automne

mist-013

Dans le brouillard s'en vont un paysan cagneux
Et son boeuf lentement dans le brouillard d'automne
Qui cache les hameaux pauvres et vergogneux

Et s'en allant là-bas le paysan chantonne
Une chanson d'amour et d'infidélité
Qui parle d'une bague et d'un coeur que l'on brise

Oh ! l'automne l'automne a fait mourir l'été
Dans le brouillard s'en vont deux silhouettes grises.

Guillaume Apollinaire

Thu

Sương giăng lối người nông phu què quặt
Với con bò thờ thẫn bóng thu mơ
Sương phủ kín xóm lều tranh xơ xác

Vọng đâu đây tiếng hát dưới sương mờ
Khúc sầu ca, tang thương tình phụ bạc
Nhẫn trao hôn, rạn nứt trái tim thơ

Thu đã xóa mùa hè, ôi thảm đạm !
Màn sương nhòa hai bóng lạnh chơ vơ ...

Hải Đà phỏng dịch

{module 26}

Những bài mới đăng

Người đẹp Xứ Quảng kể chuyện vui