Hăy nh́n xuống chân ḿnh
Vào lúc này,
nếu có ai phỏng vấn về Dự án xây khách sạn bên
Đồi Vọng Cảnh ở Huế, tôi sẽ không phụ hoạ thêm
vào bản ”đại hoà tấu” của dư luận phản đối, coi
đó như là một sự vi phạm di sản thế giới, là sự
xúc phạm những giá trị tâm linh và tinh thần của
những người yêu Huế... Mà tôi lại suy nghĩ nhiều
hơn vào cái giả dụ: nếu dự án này không thực
hiện nữa th́ Đồi Vọng Cảnh sẽ ra sao?
Đương nhiên những người phản đối sẽ thở phào
trong tậm trạng của người... chiến thắng, như
một nghĩa sĩ cứu được một nàng công chúa. Và
đứng từ xa Đồi Vọng Cảnh vẫn hiện trên nền trời
như từ trước đến nay, lại yên ả đóng vai tṛ
tiền cảnh hay những vị thế thiêng liêng mà thuật
phong thuỷ đă phong tặng. Cũng như người xưa,
nếu đứng trên đỉnh Đồi Vọng Cảnh mà hướng tầm
nh́n bao quát cả cố đô với ḍng Hương Giang lặng
lờ trôi ở phía dưới, th́... tuyệt vời. Nhưng xin
hăy đưa tầm mắt xuống nữa... xuống dưới chân
ḿnh.
Ngày 29/1, khi những người thực hiện dự án tổ
chức lễ động thổ, tôi cũng được mời tới dự. Tôi
nhớ lại rằng, đứng trên đỉnh Đồi Vọng Cảnh tôi
đă có một cuộc điện đàm với một người bạn Huế
chính gốc. Người bạn ấy lại là người phụ trách
một phân viện nghiên cứu văn hoá của Trung ương
đặt tại Huế. Khỏi phải nói, anh là một “tín đồ”
yêu Huế và đương nhiên rất am hiểu về mảnh đất
quê hương ḿnh. Anh tha thiết nói về giá trị của
Đồi Vọng Cảnh và trách nhiệm bảo vệ nó. Đương
nhiên anh cũng là người không tán thành triển
khai dự án. Tôi biết rằng, người nghĩ như anh ở
Huế và ngoài Huế không ít. Bằng chứng là dư luận
đang sôi động trên các phương tiện thông tin đại
chúng và đă bắt đầu có cả những cảnh báo từ các
hội đoàn nghề nghiệp đến cả Chính phủ v.v...
Bằng chứng là buổi khởi công có người được mời
đă không đến dự...
Nhưng, tôi nói với anh bạn rằng: "Tôi đang
đứng trên đỉnh Vọng Cảnh đây và có lẽ là ở vị
trí đẹp nhất mà xưa kia, nếu các vị vua có tới
cũng chọn đứng chỗ này. Nhưng dưới chân tôi là
cả một băi rác đầy những thứ xú uế, những vết
loang lổ của sự đào bới và những nấm mộ ai đó đă
đem táng bừa băi ở nơi đây. Liệu có nên bảo tồn
bằng cách chẳng làm ǵ như bao nhiêu lâu nay ta
đă để đồi Vọng Cảnh hoang phế. Tôi tin chắc rằng
nếu cứ để t́nh trạng này th́ đồi Vọng Cảnh chỉ
c̣n cái giá trị từ xa nh́n lại”. Nói với
anh bạn Huế tôi đă ví rằng: "Giống như
cảnh nhà nghèo, đôi khi ta phải cho thuê cả mặt
tiền nhưng cố giữ lấy cái bàn thờ. Vậy vấn đề
đâu là bàn thờ và cho ai thuê và để làm ǵ?”.
Mọi sự ví
von có thể là khập khiễng, nhưng điều tôi muốn
nói rằng, cứ để Đồi Vọng Cảnh hoang phế như thế
này th́ khó gọi là danh thắng, là di sản. C̣n
muốn tôn tạo và tôn vinh nó th́ ai làm và với
nguồn lực từ đâu?
Tôi đă có kinh nghiệm đối với trường hợp làm dự
án cáp treo ở Yên Tử. Cũng cả một rừng chữ phản
đối, trong đó có cả những tên tuổi rất đáng kính
cho rằng làm cáp treo là xúc phạm... nhất là đối
với một di tích hành hương tôn giáo. Tôi nghĩ
hơi khác, do vậy đề nghị nhà đầu tư tổ chức một
cuộc tŕnh bày với anh chị em phóng viên và
những người quan tâm, và tôi nhận đứng ra làm
người tổ chức cuộc tiếp xúc đó. Nhờ thông tin
đầy đủ, nhiều vấn đề được giải toả, nhà làm dự
án cũng tự điều chỉnh khi tiếp thu những điều
phê phán thuyết phục, và với dư luận dần t́m
được tiếng nói chung... Đến nay, lễ hội Yên Tử
ngày càng đông, cáp treo phát huy được tác dụng.
Thi thoảng tôi lại nhận được điện thoại của ai
đó quen ḿnh nhờ can thiệp để được ưu tiên v́
lượng người đi cáp treo đông quá. Riêng tôi luôn
nghĩ đến hàng tùng cổ thụ, có lẽ nhờ cáp treo đă
giảm tải phần nào số lượng những bàn chân dẫm
đạp trên những bộ rễ toả trên mặt đất khiến
chúng bớt tơi bời sau mỗi mùa lễ hội...
Rồi với Huế cũng vậy, đă có lúc dư luận bức xúc
v́ dự án chỉnh trang, nâng cấp quảng trường
trước Kỳ Đài và Ngọ Môn để chuẩn bị Festival.
Nhiều ư kiến cho rằng xây dựng hạ tầng quy mô
với những dàn đèn hiện đại làm di tích mất “zin”,
vi phạm điểm này, điều khác của việc bảo tồn...
Nhưng rơ ràng công năng của di tích không c̣n là
kinh đô như xưa, mà đă trở thành tài sản phục vụ
toàn dân và cả thế giới rồi th́ không thể coi sự
nguyên vẹn là bảo tồn... Vấn đề là làm như thế
nào để vừa đáp ứng nhu cầu bảo tồn luôn gắn với
phát triển. Và như các bạn nhớ lại, dư luận có
lư khi những người làm dự án cứ đào xới bộn bề
trên cả khu quảng trường mà không có lời diễn
giải. Nhưng khi những người làm dự án trương lên
phối cảnh của công tŕnh tại hiện trường, th́ sự
chia sẻ của dư luận càng tăng... và đến nay hẳn
không c̣n ai nghi ngờ hiệu quả của công tŕnh
này... Vấn đề cũng chỉ là ở chỗ: công khai và
minh bạch.
|
Trở lại với
Đồi Vọng Cảnh, phải chăng vấn đề là cách làm,
cách triển khai dự án có những điều cần xem lại.
Tính minh bạch của dự án thể hiện qua các kênh
thông tin không được quan tâm, nói cách khác là
việc phát huy dân chủ theo nguyên tắc mà chúng
ta đă nói rất nhiều bắt đầu từ “dân biết”...
chưa thực hiện chu đáo. Sau lễ khởi công, tôi đă
nói với ông Chủ tịch tỉnh rằng vấn đề c̣n lại là
càng công khai càng tốt cho dự án. Và trong một
trao đổi điện thoại, đáp lời đề nghị của đối tác
nước ngoài muốn tiếp xúc với báo chí, tôi nói
rằng tốt nhất các bạn đừng tính đến việc bịt lỗ
ṛ mà nên công khai dự án để tranh thủ dư luận.
Tôi tin rằng dự án sẽ tốt hơn nhờ dư luận đồng
thuận với cái đúng và điều chỉnh những cái chưa
đúng...
C̣n những ai cho rằng dự án không được làm ở đây
th́ hy vọng báo chí sẽ dành một diễn đàn để
những người đó hiến kế: làm thế nào để Đồi Vọng
Cảnh phải được chăm sóc và phát huy đúng với giá
trị của nó chứ không phải như hiện trạng. Và nếu
có ai vui ḷng đầu tư không chỉ bằng sự phê phán
mà bằng một dự án khả thi th́ hay biết bao. Nói
cách khác, chúng ta cùng nhau lên đỉnh đồi Vọng
Cảnh, nh́n ra xa rồi nh́n xuống chân ḿnh... th́
sẽ có thêm nhiều ư tưởng hay mà thiết thực...